"Lệnh triệu tập có bao nhiêu cái vậy?"
"Giám khảo có sáu mươi người, các đội trưởng ngôi sao mỗi người có hai mươi, tổng cộng là một trăm."
"Trời đất ơi, vòng tuyển chọn lớn tổng cộng chọn ra bốn trăm người đúng không? Tỉ lệ loại là bốn chọi một đó! Đáng sợ siêu cấp luôn ấy! Đúng không, Thạch Đầu, Thạch Đầu?"
Cậu bé béo lùn nói xong quay người hỏi người bên cạnh, nhưng lại phát hiện người bạn học đi cùng mình lúc trước đã biến mất, đứng cạnh cậu là một thiếu niên lạ mặt.
Thiếu niên có chiều cao xấp xỉ ngang cậu béo, khoảng một mét tám, nhưng tổng thể lại gầy gò, giống như một thiếu niên đang tuổi lớn, cơ bắp không theo kịp sự phát triển của xương, trông có vẻ yếu ớt dễ đổ vỡ.
Ngoài ra, cậu bé béo lùn còn hơi choáng váng vì làn da trắng đến cực điểm của thiếu niên, cứ như cả khuôn mặt đang phát sáng, nhưng nếu nhìn kỹ lại thì thấy gương mặt của thiếu niên đó lại bình thường không có gì đặc biệt.
Ít nhất là so với các thí sinh xung quanh với trang phục cực ngầu, thiếu niên ngoan ngoãn như một học sinh đang đi học.
Trông thuần túy đến mức quê mùa.
Thiếu niên bị cậu béo lùn hỏi chuyện, nhưng ánh mắt lại lơ đãng, hàng tóc mái rủ xuống che đi lông mày, cả người trông uể oải như còn đang trong giấc ngủ.
Cậu bé béo lùn có tính cách hoạt bát hướng ngoại, mở miệng nói: "Anh bạn, đừng ngủ nữa, mau dậy quẩy đi!"
Mắt thiếu niên chậm chạp di chuyển đến khuôn mặt cậu béo, trầm ngâm hai giây rồi nói: "Tỉ lệ loại bốn chọi một mà cũng sợ, cậu đến tham gia thi đấu làm gì?"
Cậu bé béo lùn bị đối đáp lại có chút tức giận, mắt mở to: "Này, tôi có lòng tốt nói chuyện với cậu, sao cậu lại như thế chứ?"
"Tôi sao?" Thiếu niên nhướng mày: "Thi đấu mà không giành chức vô địch, cậu là người chuyên đi chạy nền à?"
Cậu bé béo lùn tức đến suýt nghẹt thở.
"Cậu tên gì? Có giỏi thì đấu vũ đạo đi!" Cậu bé béo lùn tức giận hét lớn, nếu không phải vì lo ngại nơi đây có đầy máy quay, cậu béo này chắc đã vung nắm đấm rồi.
Thiếu niên liếc cậu béo một cái, đang định nói thì từ xa có tiếng gọi lớn: "Số 20304, Đỗ Diệp!"
Ngón tay trắng như ngọc lướt qua đôi môi đỏ mọng, thiếu niên khum tay thành hình loa đặt lên tai, cùng lúc đó, cơ thể từ từ nghiêng về phía tiếng gọi, rồi đầu khẽ nghiêng, liếc nhìn cậu béo và nở một nụ cười khıêυ khí©h.
Chớp mắt, cậu quay người rời đi.
Vài giây sau.
Chỉ vài động tác đơn giản trong lúc giơ tay nhấc chân, cậu đã tạo ra một cảm giác nhịp điệu hài hòa.
Cái vẻ đẹp trai đó đúng là muốn ăn đòn.
Cậu bé béo lùn sững sờ một giây, tức đến đỏ bừng tai.
Lẩm bẩm chửi rủa: "Cái người gì mà, bị bệnh à! Cậu mới là người chuyên chạy nền, cả nhà cậu đều là người chuyên chạy nền!"