Đối với giới tiên nhân, ma khí tựa như một trận ôn dịch đáng sợ, không chỉ có sức lây lan kinh người mà còn khó lòng diệt trừ tận gốc. Và chỉ duy nhất loài hoa được kết tinh từ linh chủng mới có khả n …
Đối với giới tiên nhân, ma khí tựa như một trận ôn dịch đáng sợ, không chỉ có sức lây lan kinh người mà còn khó lòng diệt trừ tận gốc. Và chỉ duy nhất loài hoa được kết tinh từ linh chủng mới có khả năng khắc chế ma khí, cũng bởi vậy mà nó được mệnh danh là “Hoa Chữa Bệnh”.
Chung Túy vốn là một linh chủng đã khai mở linh trí, nhưng khổ nỗi hắn lại chẳng thể nào nở hoa, vì thế mà bị coi là một phế chủng. Cũng bởi vì vậy mà hắn bị người đời ruồng rẫy, khinh miệt, bị chúng tiên nhân xem thường, rẻ rúng đến mức chẳng khác nào một hạt bụi vô hình giữa đất trời.
Thậm chí, đến chính bản thân hắn cũng tự cho rằng, sự tồn tại của mình ở tiên giới này vốn là một điều thừa thãi.
Mãi cho đến một đêm mưa nọ, giữa màn mưa bay lất phất, nàng che ô bước đến và dịu dàng dừng lại ngay trước mặt hắn. Chính khoảnh khắc ấy, hắn mới lần đầu tiên biết được cảm giác nở hoa là gì. Đó chính là sự rung động mãnh liệt chỉ trong một thoáng chốc.
-
Chung Túy cứ ngỡ mình đã nhặt được một vị tiên nhân nuôi dưỡng mình, tính tình nàng rất tốt, nói chung là điểm nào cũng tốt, chỉ có điều nàng không thích nói chuyện và có vẻ hơi nghèo một chút mà thôi. Bởi vì mỗi ngày nàng chỉ cho hắn uống nước sương sớm, nhưng điều đó chẳng sao cả, hắn có thể nuôi nàng cơ mà!
Và thế là, việc mỗi ngày xách chiếc giỏ nhỏ đi bán bánh quy để nuôi nàng đã trở thành niềm vui lớn nhất trong cuộc đời hắn.
Thế nhưng, hắn nào hay biết rằng, thứ nước sương sớm mà mình uống mỗi ngày lại chính là linh tủy dịch ngàn năm vô cùng quý giá.
Mãi cho đến khi hắn bị một tiên nhân khác sỉ nhục, người nọ lớn tiếng quát: “Để ta xem thử, là kẻ mắt mù nào lại đi nuôi dưỡng một thứ phế vật như ngươi!”
Vừa dứt lời, một giọng nói lạnh lùng vang lên: “Là ta.”
Vũ Cống đến đón “cục cưng” bán bánh quy của mình về nhà. Đối mặt với lời mắng chửi, nàng cũng chỉ hờ hững liếc kẻ kia một cái.
Ấy thế mà chỉ một cái liếc mắt ấy thôi, uy áp kinh người đã lập tức bao trùm khắp nơi, khiến cho vị tiên nhân kia sợ đến mức mồ hôi tuôn như mưa.
Vở kịch nhỏ:
Vào ngày Chung Túy nở hoa, Vũ Cống đã độc thân suốt hai vạn bảy ngàn năm xin thề rằng mình là một tiên nhân đứng đắn. Ấy thế mà, khi nhìn tướng công chỉ nhỏ bằng bàn tay của mình, nàng lại không khỏi trầm ngâm: “Bé tí thế này, thì làm ăn được gì chứ!”
Thân hình bé nhỏ đến mức đứng còn chẳng vững, chỉ lỡ không cẩn thận một chút là ngã lăn ra đất, khiến vầng trán cũng đỏ ửng lên. Hắn bèn ngước đôi mắt ươn ướt, nhìn Vũ Cống không chớp, rõ ràng là đang muốn được ôm.
Vũ Cống vẫn giữ nguyên vẻ mặt lạnh như băng: “...”
Thấy nàng lạnh lùng vô tình, nước mắt ấm ức chực trào trong hốc mắt hắn, khiến đôi ngươi màu xanh lục càng thêm long lanh, đáng thương. Hàng mi dài còn vương những giọt lệ li ti, đôi má mềm mại cũng phồng lên như một chiếc bánh bao nhỏ xíu.
Vũ Cống thầm nghĩ: “Trời ơi cưng quá, chỉ muốn ngồi một phát cho bẹp dí luôn thôi.”
Đôi mắt xanh lục của hắn lập tức tràn ngập vẻ khó tin, dường như không thể ngờ rằng trên đời lại có người mất nhân tính đến vậy. Thế rồi, hắn liền “oa” một tiếng, bật khóc nức nở.
Vũ Cống (hoảng hốt): “Chết rồi! Mình làm tướng công sợ đến khóc luôn rồi!”