Chương 6: Triều Thiên Tử

Đại Lương thành

Tiêu Yến ngồi trong xe ngựa, vén nhẹ rèm cửa sổ, ánh mặt trời lúc ẩn lúc hiện sau những tầng mây đen. Trên con đường phía trước, vết máu loang lổ rải rác khắp nơi. Một trận chiến thảm khốc vừa qua, gϊếŧ chóc vô số, đến cả những lưỡi đao sắc bén nhất cũng đã cùn mòn. Nhìn cảnh tượng ấy, Tiêu Yến rốt cuộc cũng hiểu được nguyên nhân lần này hắn phát bệnh

Dựa theo những gì được ghi chép trong thư tịch, tiếp theo hắn sẽ mưu hại Tần Vũ, gϊếŧ chết Hoàn Đế, sau đó lập Ngụy Tuyên – khi ấy chỉ mới mười mấy tuổi – lên ngôi. Cũng chính là kẻ được gọi là Võ Đế trong tương lai ấy – một bạo quân tàn nhẫn thuộc hệ hắc ám

Còn hắn – Tiêu Yến – chính hắn nhϊếp chính, nắm trong tay toàn bộ quyền lực

Ba năm sau, hắn sát hại danh sĩ nổi tiếng Tạ Ánh Chi, khiến cả thiên hạ chấn động

Năm năm sau, hắn mưu hại Giang Châu mục Ngụy Tây Lăng

Ngụy Tây Lăng không chỉ là thân tộc hoàng gia, mà còn là chiến thần của đế quốc, là bức tường phòng thủ phía Đông Nam chống lại sự xâm lấn của ngoại tộc. Đây gọi là gì? Hãm hại trung thần, muốn lưu danh ô nhục muôn đời!

Không chỉ như vậy, Tiêu Yến còn ỷ vào vẻ ngoài tuấn mỹ, cư nhiên lại có tư tình với phi tử của Võ Đế!

Từng chuyện từng chuyện được liệt kê xuống, Tiêu Yến quả thực phục sát đất. Người này cũng quá hoang dã, quá không sợ trời không sợ đất, cái gì cũng dám làm!

Hắn còn chưa kịp liệt kê xong tất cả những tội ác chồng chất của nguyên chủ, cửa cung đã ngay trước mắt

Tiêu Yến ngẩng đầu nhìn cung điện nguy nga trải dài, hai bên bậc thang là Kim Ngô Vệ đứng sừng sững, tay nắm chặt trường thương. Hắn chỉ cảm thấy đầu váng mắt hoa

Hắn vỗ ngực, cố gắng điều hòa hơi thở. Bệnh nặng vừa khỏi, toàn thân yếu ớt tựa như ngọn đèn trước gió. Bất ngờ dưới chân hẫng một cái, suýt nữa ngã xuống, may mà có một bàn tay vững chãi kịp thời đỡ lấy hắn

"Trong cung có người của chúng ta, đệ yên tâm." Giọng nói trầm ổn của Tần Vũ vang lên bên tai

Không hổ là đại ca, quả nhiên đáng tin cậy, nguyên chủ đúng là đầu óc bị lừa đá, bỏ qua chỗ dựa vững chắc như vậy, tự mình hủy đi trường thành!

---

Kim Loan Điện

Trên điện, một nam nhân cô độc ngồi đó. Khuôn mặt trắng bệch, gò má gầy gò, lông mày nhạt nhòa, hai mắt vô thần. Toàn thân toát lên khí tức suy nhược, hoàn toàn là dáng vẻ của một quân vương vô chủ. Người này chính là Hoàn Đế

Hai năm trước, tại nơi này, vị Hoàng đế mười chín tuổi long trọng nghênh thú hoàng hậu của mình

Mười ngày trước, ánh mắt hắn ta trống rỗng nhìn Trịnh Hoàng hậu quỳ trên nền đất lạnh băng

"Bệ hạ, cứu thần thϊếp! Cứu lấy hài tử của chúng ta!"

Hoàn Đế nghẹn ngào mà nhìn xà điện, không thốt nên lời, nức nở nói:

"Tiêu khanh, Hoàng hậu lâu nay chỉ ở thâm cung, chưa từng nhúng tay vào chính sự ngoại triều..."

“Thật sao?” Tiêu Yến hơi nhướng mắt, thanh âm bức người

Hoàn Đế toàn thân chấn động, không dám nói thêm nửa lời

Tiêu Yến nghiêng đầu: "Mang đi."