Chương 5

Đừng để bất cứ kẻ nào biết

Trong tình huống chưa rõ ràng như thế này, tuyệt đối không thể để lộ nhược điểm của bản thân

Sau khi chỉnh trang lại y phục, hắn bước ra khỏi phòng ngủ. Bên ngoài đã là giờ Ngọ, ánh mặt trời sáng như tuyết chiếu xuống khiến hắn nhất thời không thể mở mắt

Hít một hơi thật sâu, không khí mang theo hương quế thanh nhã len lỏi vào phổi, cảm giác như vừa khỏi một trận trọng bệnh, cả người khoan khoái thanh tân

Hắn dùng sức véo má mình, khiến sắc mặt trông có phần hồng hào hơn

Trong thính đường, một nam tử thân vận giáp trụ đang đứng. Dáng người thẳng như tùng bách, mày kiếm mắt sáng, ngũ quan sắc bén như được đao khắc, kết hợp với bộ quân trang vương bụi phong trần, càng làm nổi bật khí khái anh hùng

Không cần phải nói, người này chính là Tần Vũ

Tần Vũ là kẻ có nghĩa khí, có trách nhiệm, năm đó giữa loạn quân đỡ lập Hoàn Đế, thật tâm mong thiên hạ thái bình. Nhưng y không ngờ, người huynh đệ kết nghĩa Tiêu Yến lại mang dã tâm mưu đồ phản loạn, kéo y cùng xuống nước. Đời sau, danh hiệu "loạn thần tặc tử" quả thực quá oan uổng đối với y

"Ngạn Chiêu, đệ không sao chứ?" Tần Vũ sải bước lên trước, lo lắng đánh giá hắn

Tiêu Yến thoáng liếc qua gia nhân, ra hiệu: Không được nói ta phát bệnh

Gia nhân ủy khuất lắc đầu, tỏ ý mình chưa hề hé nửa lời

Thấy hắn không có gì bất thường, Tần Vũ mới thở phào nhẹ nhõm: "Đệ không sao thì tốt. Lần này có biến cố, ta lập tức từ tiền tuyến chạy về. Ta biết đệ làm vậy là vì ta, nhưng như thế, bệ hạ từ nay sẽ xem chúng ta như phản tặc, các lộ chư hầu cũng sẽ coi đây là nhược điểm, đẩy chúng ta vào thế bị bách!"

Khoan đã, ta đã làm gì? Sao lại thành tội đáng trời trụ đất diệt thế này?

Hắn vừa tỉnh lại, vẫn chưa hiểu rõ tình huống

Chỉ nghe Tần Vũ trầm giọng nói: "Gϊếŧ Trịnh quốc cữu đã là quá đủ, cớ gì đệ còn bắt cả Trịnh hoàng hậu?"

Cái gì? Tiêu Yến hóa đá ngay tại chỗ

Tần Vũ lại bồi thêm một đao: "Đệ không biết Trịnh hoàng hậu đang mang thai sao? Dù đệ muốn bắt nàng, nhưng trong bụng nàng là tiểu hoàng tử — cốt nhục bệ hạ đấy!"

Tiêu Yến tức khắc trời đất quay cuồng, may mà Tần Vũ kịp thời đỡ lấy cánh tay hắn

"Ta không sao... Mới sáng sớm dậy hơi đột ngột, chóng mặt chút thôi..."

Tiêu Yến cảm giác như sắp phun ra một ngụm máu già. Hắn chợt nhớ ra, chi tiết này có ghi trong sách!

Hoàn Đế cùng Trịnh quốc cữu đã âm thầm mưu tính từ lâu. Nhân lúc Tần Vũ đang chinh phạt Tương Châu, đại quân phần lớn ở tiền tuyến, kinh thành trống rỗng, họ liền liên kết với Bá Lăng đại doanh tướng quân Hà Hồng, bất ngờ ra tay, ý đồ đoạt lại quyền lực

Tiêu Yến, quả không hổ danh bá chủ, lập tức ngụy tạo thánh chỉ, điều động binh mã, chém đứt rối loạn. Hắn một hơi tiêu diệt toàn bộ phe cánh của Trịnh quốc cữu, sau đó dùng tư ấn của lão ta để lừa lấy tín nhiệm của Hà Hồng, nhân cơ hội đoạt lấy Bá Lăng đại doanh, gϊếŧ Hà Hồng ngay tại doanh trại, khiến năm nghìn quan binh toàn bộ quy hàng

Cứ thế, cuộc binh biến hoàn toàn bị bóp nghẹt. Sau đó, Trịnh quốc cữu bị tru di, liên lụy hơn một ngàn người

Nhưng chuyện vẫn chưa kết thúc — nguyên chủ thật đúng là kẻ nhẫn tâm. Theo phương châm "hoặc không làm, đã làm thì làm đến cùng", hắn trực tiếp mang quân tiến cung, bắt sống Trịnh hoàng hậu

Khi ấy, Trịnh hoàng hậu đã mang long thai, sao chịu nổi cơn kinh hãi này? Cuối cùng, nàng mất mạng trong đại lao

Về phần tiểu hoàng tử, trong sách không ghi rõ kết cục, nhưng theo tác phong tàn nhẫn của nguyên chủ, chắc chắn không để đứa bé này sống sót, tránh tương lai báo thù cho Trịnh gia

Tiêu Yến cảm thấy một luồng mùi máu tanh dâng lên cổ họng, cố gắng nuốt xuống

Mới vừa rồi hắn còn nghĩ đến chuyện hòa thuận với Hoàn Đế, giữ cục diện quân thần đồng tâm... Giờ thì cái tát này thật đau!

Tai hắn ù đi, chỉ nghe giọng nói trầm trọng của Tần Vũ vang lên: "Bệ hạ đang đợi ở Hàm Chương điện, muốn gặp ta. Đệ cũng đi theo đi, chuyện này cần một lời giải thích."

Tiêu Yến khóc không ra nước mắt — còn giải thích cái gì nữa, đại ca? Hắn vừa mới gϊếŧ vợ con người ta đấy!

Cái gì gọi là "không đội trời chung"? Đây chính là không đội trời chung!

---

[Chú thích]

1. Bối cảnh giả thiết: Trong tương lai, thư thành sẽ xuất hiện song song thế giới với sách sử 《Trang Võ sử lục》.

2. Tiêu Vũ: Chính là Tiêu Yến sau khi chết, trọng sinh đến hiện đại, sau đó lại xuyên về Đại Ung triều. Hắn không biết mình và nguyên chủ là cùng một người. Một kẻ từ hiện đại xuyên về cổ đại, ban đầu chỉ là một tên ngốc bạch ngọt, nhưng giữa loạn thế sóng gió, rồi cũng sẽ lại trở thành vị bá chủ năm xưa.

3. "Trang Võ sử lục" là tác phẩm hư cấu diễn nghĩa, không phải sử liệu chính thống. Những gì được ghi chép đều chỉ là hiện tượng bề mặt, thật giả lẫn lộn, chịu sự chi phối của phán đoán Hà Diễm. Trong đó, có nhiều đoạn phục bút (viết lại nhiều lần), những phần sau sẽ dần dần bóc tách ra sự thật.

Về phần Hà Diễm là ai, có thể tham khảo một tác phẩm khác của Hà đại danh sĩ —