Chương 59

Có lúc, Trần Công Công không nhịn được nghĩ, phế vật Vân Tranh của Vân Vương Phủ này không lẽ nào là con gái riêng của Hoàng thượng chứ?! Nhưng, điều này chắc chắn không phải! Bởi vì làm gì có ai lại gả con gái mình cho con trai mình chứ? Đây không phải là lσạи ɭυâи sao?

Sở Thừa Ngự thấy Trần Công Công ngẩn ra, dùng ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn, phát ra tiếng "cốc cốc".

Trần Công Công lập tức trở lại hiện thực, vội vàng run rẩy sợ hãi nói: "Nô tài thất lễ, lại thất thần."

Sở Thừa Ngự trầm giọng nói: "Không sao, đợi Vân Tranh tham gia xong Bách Hoa Yến của Thái Hậu, ngươi đưa nàng tới đây, trẫm có lời muốn nói với nàng."

Trần Công Công gật đầu vâng dạ.

——

Vân Tranh thực ra không mấy khi đến hoàng cung, bởi vì một khi đến, sẽ phải chịu đựng gấp trăm ngàn lần sự chế nhạo khinh bỉ. May mà có thị nữ chuyên dẫn đường.

"Tiểu thư, vừa rồi người lợi hại thật, một chiêu đã hạ gục Tô Mị kia! Nhìn bộ dạng thê thảm của Tô Mị, trong lòng Nguyệt Quý vui lắm." Nguyệt Quý mắt long lanh nhìn Vân Tranh.

Vân Tranh không khỏi bật cười, đưa ngón tay búng nhẹ lên trán nàng ấy.

Nguyệt Quý nghịch ngợm lè lưỡi, rồi ghé sát vào Vân Tranh, nhỏ giọng hỏi: "Nhưng mà, tiểu thư người thật sự uống thuốc sao?"

"Không có."

"Vậy thì tốt rồi." Nguyệt Quý vỗ vỗ ngực, tâm trạng lo lắng lập tức tan đi phần lớn.

Vân Tranh dựa vào thiệp mời, thuận lợi không bị cản trở đến được ngự hoa viên ở hậu cung. Trăm hoa đua nở, rực rỡ chói mắt.

Vân Tranh cảm thấy quả thực rất đẹp.

Nghe nói Thái Hậu vẫn đang nghỉ ngơi ở Từ An Cung, lát nữa mới qua, nên Vân Tranh dẫn Nguyệt Quý đi dạo trong khu vườn rộng lớn này.

Không ít nữ quyến nhận ra Vân Tranh, nhìn nàng với đủ loại ánh mắt: khinh bỉ, coi thường, chế nhạo, dò xét, đánh giá v.v...

Vân Tranh giữ vững nguyên tắc người không phạm ta, ta không phạm người, ung dung tự tại đi dạo.

Khoảng nửa tiếng sau, Vân Tranh từ xa đã nhìn thấy Tô Dung một thân váy đen, đang lén lút nói gì đó với một cung nữ.

Vân Tranh âm thầm ghi nhớ dung mạo của cung nữ kia.

Không lâu sau, Thái Hậu giá đáo, tất cả mọi người đều đến nghênh đón.

Vân Tranh xếp ở cuối cùng, làm bộ cúi người hành lễ.

Nguyệt Quý hạ thấp giọng, cẩn thận nói: "Tiểu thư, người phải luôn cảnh giác với câu hỏi của Thái Hậu, bà ấy mời người lần này, e rằng không có chuyện gì tốt đẹp đâu."

"Ta biết." Vân Tranh gật đầu, đôi mắt phượng lóe lên vẻ khó dò.

Thái Hậu một thân cung trang màu đỏ sẫm, ung dung hoa lệ, bảo dưỡng trông như người bốn năm mươi tuổi, đôi mắt bà ta nhìn qua có vẻ ôn hòa, nhưng thực chất đáy mắt toàn là lạnh lùng và vài phần tính toán.

Nữ nhân có thể đứng vững ở hậu cung, sao có thể ngốc nghếch được chứ?

Một đám nữ quyến lại đi theo sau Thái Hậu thưởng hoa một lần nữa, đám nữ quyến thi nhau khen ngợi Thái Hậu, miệng ngọt như bôi đường.

Trong đó, Tô Dung thân thiết dìu Thái Hậu, thỉnh thoảng nói những lời tâm tình.