Chương 57

Vân Tranh nhếch môi, liếc mắt nhìn bọn họ một cái: "Các ngươi cũng chỉ biết tìm cảm giác hơn người trước mặt bản tiểu thư thôi sao. Nếu có một ngày, phế vật như ta đây giẫm các ngươi dưới chân, các ngươi có thấy tự ti mặc cảm không?"

Lời này vừa nói ra, cổng cung lập tức yên tĩnh trong vài giây.

"Vân Tranh, đầu óc ngươi có phải bị đá hỏng rồi không? Lại có thể nói ra lời hoang đường như vậy!" Triều An Quận Chúa lạnh giọng chế nhạo.

Đại tiểu thư nhà họ Tô, Tô Mị, cười khẩy: "Vân Tranh, lời như vậy mà ngươi cũng dám nói ra sao? Thực lực của mỗi người ở đây đều mạnh hơn ngươi, ngươi lấy đâu ra tự tin mà nói những lời này! Đúng là tự rước lấy nhục!"

Vân Tranh hơi cụp mắt, như đang lẩm bẩm: "Tự rước lấy nhục?"

"Chính là tự rước lấy nhục!" Tô Mị chế giễu.

Nguyệt Quý ở bên cạnh nghe những lời khó nghe như vậy, cũng cảm thấy khó chịu trong lòng, nàng nhìn tiểu thư nhà mình, trong lòng mơ hồ sợ tiểu thư sẽ rất đau lòng.

Vân Tranh đột nhiên ngẩng mắt nhìn Tô Mị, Tô Mị bị ánh mắt như băng lạnh thấm qua vũng máu của nàng làm cho giật mình trong thoáng chốc, bất giác lùi lại nửa bước.

Vân Tranh nhếch lên nụ cười tà tứ, cứ thế chậm rãi từng bước đi về phía Tô Mị.

Tô Mị thấy vậy, trong lòng có chút sợ hãi, nàng ta lớn tiếng lấy lại can đảm nói: "Phế vật nhà ngươi muốn làm gì? Đừng tới gần đây!"

Vân Tranh cười khẽ một tiếng.

Tiếng cười như ác quỷ từ địa ngục tới, khiến người ta tê cả da đầu.

Tô Mị càng lúc càng cảm thấy nàng không ổn, đang định vận chuyển linh lực tấn công Vân Tranh, nhưng giây tiếp theo——

Vân Tranh vài bước tiến lên, một tay bóp chặt cổ Tô Mị, sức lực lớn đến mức có thể một tay nhấc bổng nàng ta lên rồi đập mạnh xuống đất.

"Rầm——"

"A a..." Không ít tiểu thư và thị nữ nhìn thấy cảnh này, theo bản năng hét lên.

Mặt đất nơi Tô Mị bị đập xuống nứt ra những khe nhỏ, mà lúc này Tô Mị cảm thấy cơ thể mình tê liệt trong vài giây, sau đó là cơn đau nhói dữ dội từ xương cốt truyền đến, cùng với cảm giác nghẹt thở vì bị bóp cổ.

Tô Mị vận linh lực trong lòng bàn tay, đánh về phía Vân Tranh, nhưng lại bị Vân Tranh dễ dàng tóm lấy cổ tay, sau đó bẻ mạnh một cái, trong khoảnh khắc vang lên một tiếng kêu thảm thiết như heo bị thọc tiết.

"Tỷ tỷ Tô Dung của ngươi không nói cho ngươi biết, ta bây giờ không dễ chọc rồi sao?" Vân Tranh cười với vẻ mặt ngây thơ.

Tô Mị đau đến mức không thể trả lời bình thường câu hỏi của nàng nữa rồi.

Vân Tranh cười khẩy một tiếng, đứng dậy, ngay lúc mọi người tưởng nàng đã bỏ qua cho Tô Mị, thì chân nàng đã giẫm lên mặt Tô Mị.

Người có mặt ở đây không ai là không kinh ngạc hoặc chấn động!

Đây vẫn là phế vật trước kia nửa câu cũng không dám nói sao?

Sao đột nhiên lại trở nên lợi hại như vậy?!

Thực lực của Tô Mị là Linh Giả cửu giai! Sao có thể bị một phế vật không chút linh lực đánh bại được?