Dung Thước lập tức quay đầu dời tầm mắt đi, giả vờ hoàn toàn không để ý.
"Đến đây đến đây." Lão bá bưng một tô hoành thánh đầy ắp tới, đặt trước mặt Dung Thước.
Ngay sau đó, lão bá lại bưng tới một tô khác.
"Cảm ơn lão bá." Vân Tranh nghiêng đầu cười nói lời cảm ơn.
"Không cần không cần ha ha ha." Lão bá tính tình đặc biệt sảng khoái.
Hai tô hoành thánh nóng hổi đặt trên bàn, Vân Tranh lập tức cầm đũa lên, gắp một viên hoành thánh bỏ vào miệng, suýt nữa thì bị bỏng lưỡi. Nhưng, ăn cũng khá ngon.
Vân Tranh chăm chú ăn uống tự nhiên không để ý đến con người ngạo kiều kia.
Mặc dù Vân Tranh ăn hoành thánh không phát ra tiếng động gì, nhưng trong tai Dung Thước, âm thanh dù nhỏ đến đâu hắn cũng nghe thấy.
Trong lòng Dung Thước có chút bực bội. Không phải nói hoành thánh thơm ngon đến mức nào, mà là nữ nhân này căn bản không hề để ý đến cảm nhận của hắn...
Đợi Vân Tranh ăn xong một tô hoành thánh, nàng mới có thời gian nhìn sang Dung Thước, hỏi: "Dung Thước, ngươi thật sự không ăn sao? Hoành thánh này ăn không tệ, hay là nếm thử đi."
"Ăn xong rồi? Đi thôi." Giọng nói của Dung Thước như bao phủ vô số băng giá, khiến người ta sởn gai ốc.
Đột nhiên, hắn đứng dậy, thân hình cao lớn mang theo cảm giác uy áp.
Dung Thước trầm giọng: "Còn không đi?"
Vân Tranh bị phản ứng này của hắn làm cho hơi ngơ ngác.
Dung Thước đã bước nhanh như sao băng đi ra ngoài, Vân Tranh vội vàng đặt bạc lên bàn, chào lão bá một tiếng rồi đuổi theo.
Dung Thước cố ý đi rất nhanh, vừa đi vừa tức giận, nữ nhân này lại ăn xong mới nhớ tới hắn, hừ, hắn mới không cần.
Đi một hồi, Dung Thước phát hiện mình đã đi ra khỏi khu phố náo nhiệt, mà quay đầu nhìn lại, nào còn thấy bóng dáng nàng đâu.
Nàng không phải là bị rớt lại rồi chứ?!
Dung Thước đứng tại chỗ một lúc lâu, trong khoảng thời gian đó có rất nhiều nữ tử bạo dạn muốn tiến lên bắt chuyện với hắn, nhưng còn chưa kịp đến gần đã bị đánh bay đi.
Có vết xe đổ phía trước, những nữ tử kia cũng không dám tùy tiện tiến lên nữa, chỉ dám quan sát từ trong bóng tối.
Một tiếng sau.
Dung Thước quay lại khu phố náo nhiệt tìm nàng, lại phát hiện nàng đang ở trước cổng lớn thanh lâu, rất nhiều nữ tử ăn mặc hở hang vây quanh nàng, còn nàng thì đang xem bói cho những nữ tử thanh lâu đó.
"Cô nương, mệnh cách của cô không tốt lắm, giai đoạn đầu chịu quá nhiều tủi nhục, nhà tan chồng mất, đợi đến năm ba mươi tám tuổi, sẽ có một quý nhân cứu cô khỏi nước sôi lửa bỏng." Vân Tranh nói rất nghiêm túc.
Các nữ tử thanh lâu khác nghe thấy, rối rít kích động tìm Vân Tranh xem bói.
"Còn ta thì sao, công tử xem mệnh số của ta đi."
"Đừng chen ngang, là ta tới trước."
"Con tiện nhân này, rõ ràng là ta tới trước, ngươi cút sang một bên, công tử nên xem mệnh cho ta!"
"Công tử..."
Từng tiếng "công tử" gọi khiến Vân Tranh hơi chóng mặt.
Vân Tranh cười trấn an: "Từ từ thôi, từ từ thôi."