Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Đệ Nhất Đồng Thuật Sư

Chương 52

« Chương TrướcChương Tiếp »
"Như vậy phiền ngài quá, hay là..." Bàn bạc lại chút?

"Cứ vậy đi." Giọng điệu của Dung Thước không cho phép kháng cự.

Vân Tranh mặt mày đưa đám, muốn khóc cũng khóc không ra nước mắt.

Kiếp trước, nàng đã bị một đám lão già huyền học quản trời quản đất quản đủ thứ, thành tựu lớn lao kiếp trước của nàng, ít nhất một nửa là công lao của họ!

Bây giờ sống lại một đời, còn bị người ta ép buộc tiến lên.

"Không thể bàn bạc lại sao?" Vân Tranh ngẩng đầu lên, nhe răng trắng bóng cười giả lả với Dung Thước.

"Không thể."

"Thước ca ca, người ta tự mình tu luyện được mà, mấy hôm nay bận làm Khu Hàn Phù văn cho huynh nên mới không tu luyện kịp thôi, ta đảm bảo sau này sẽ tu luyện chăm chỉ." Vân Tranh liếc mắt đưa tình với hắn mấy cái, éo giọng nói, cố gắng làm hắn thay đổi suy nghĩ.

Dung Thước nghe vậy, trong lòng hơi động.

Hắn quay đầu lại như vô tình liếc nàng một cái, thấy bộ dạng làm bộ làm tịch của nàng, lại không hề nảy sinh chút chán ghét nào, ngược lại còn thấy nàng có chút đáng yêu.

Dung Thước cảm thấy ánh mắt hôm nay của mình có vấn đề.

Vân Tranh nói: "Hay là thế này đi, chúng ta đánh cược một phen, ta và ngươi đấu tay đôi, không được dùng linh lực. Nếu ngươi thắng, ngươi nói gì thì là cái đó. Nếu ta thắng, vậy cho ta cơ hội tự quyết định."

Nhìn thấy ánh mắt long lanh khao khát của nàng, lời từ chối Dung Thước vừa định nói ra lại nghẹn ở cổ họng.

Hắn trầm ngâm giây lát, nói một câu: "Được, bản tôn chỉ cho ngươi một cơ hội."

"Cảm ơn đại ca." Vân Tranh lập tức vui mừng hẳn lên.

Dung Thước nghe cách xưng hô của nàng, trong lòng có chút bất đắc dĩ, lúc thì gọi thẳng tên hắn Dung Thước, lúc thì gọi Thước ca ca, lúc lại gọi Đại ca...

Môi mỏng của hắn khẽ cong lên, rồi lại nhanh chóng biến mất. Ngay cả hắn cũng không chú ý, lúc này trong mắt hắn thỉnh thoảng lóe lên vài phần cưng chiều.

Trong không gian rộng lớn này, Dung Thước áp chế toàn bộ tu vi của bản thân, nhìn Vân Tranh trong trang phục thiếu niên đang đứng cách đó không xa.

Vân Tranh tháo mặt nạ xuống, để lộ gương mặt nhỏ nhắn tinh xảo thanh tú.

Chỉ thấy nàng nhếch môi cười tà tứ, lấy hết sức lao về phía Dung Thước.

Dung Thước vốn không để tâm, nhưng càng giao đấu với nàng lại càng kinh ngạc.

Chiêu thức của nàng thành thạo, mỗi động tác đều là chiêu chiêu trí mạng, chỉ cần hơi lơ là liền bị nàng chiếm thế thượng phong!

Nàng tuy sức lực không lớn, nhưng lại thành thạo việc sử dụng các kỹ pháp khéo léo như tránh mạnh đánh yếu, khiến ngoại lực khó tác động lên người mình, lại dùng các kỹ pháp bao phủ, phong bế khiến đối thủ không thể khởi động phát lực.

Tứ lạng bát thiên cân!

Đột nhiên, chiêu thức của nàng thay đổi, biến thành lấy nhu thắng cương, cơ thể nàng quấn lấy hắn, đè hắn xuống đất.

Ngay lúc Dung Thước định phản kích, chỗ yết hầu truyền đến cảm giác ngưa ngứa, tê dại lan ra toàn thân.

Hắn biết, yết hầu của mình đã bị nàng cắn nhẹ. Chỉ cần hắn động đậy, nàng sẽ cắn mạnh hơn.
« Chương TrướcChương Tiếp »