Chương 51

"Tấm Khu Hàn Phù văn này có hơi đơn sơ một chút, nhưng cũng là tấm lòng của ta mà, ngươi không cần thì trả lại cho ta."

Vân Tranh nói xong, liền định giật lại tấm Khu Hàn Phù văn trong tay hắn.

Nhưng, giây tiếp theo tấm Khu Hàn Phù văn đã biến mất trong tay hắn, còn bàn tay hụt của Vân Tranh lại nắm trúng bàn tay lớn của Dung Thước.

Bàn tay nhỏ mềm mại chạm vào bàn tay lớn lạnh lẽo, trong lòng Vân Tranh dâng lên cảm giác khác lạ, nàng vừa ngẩng mắt lên, liền đối diện với đôi mắt sâu thẳm bí ẩn của hắn.

Nhưng, chỉ đối mắt hai giây, Dung Thước đã quay đầu dời tầm mắt đi, quay lưng về phía nàng nói một câu: "Bản tôn miễn cưỡng chấp nhận vậy."

Người này kỳ quái thật, lại còn khá ngạo kiều nữa, Vân Tranh thầm nghĩ.

Mà lúc này không ai phát hiện vành tai Dung Thước đang dần đỏ ửng lên.

Vân Tranh nhìn quanh bốn phía, hỏi: "Đây là đâu vậy?"

"Thiên Hạ Đệ Nhất Lâu."

Lại là Thiên Hạ Đệ Nhất Lâu? Thảo nào trang trí các thứ ở đây đều cực kỳ xa hoa, với thực lực của Dung Thước chắc chắn có thể vào được.

Nàng ngẩng đầu nhìn sắc trời ngoài cửa sổ, đã tối hẳn, trên bầu trời có một vầng trăng khuyết treo cao, đẹp lộng lẫy.

Sau khi đến thế giới này, nàng chưa từng ra ngoài dạo chơi ở kinh thành phồn hoa. Nghe Nguyệt Quý nói, kinh thành về đêm cũng cực kỳ náo nhiệt.

Vân Tranh càng nghĩ càng hưng phấn, gọi với theo bóng lưng Dung Thước: "Dung Thước, hay là chúng ta cùng đi dạo đi."

"Không đi." Dung Thước lạnh giọng trả lời.

Nghe câu trả lời dứt khoát như vậy, trong lòng Vân Tranh vẫn có chút buồn bã nho nhỏ.

Nàng xuống giường, sáp lại gần Dung Thước, cười hì hì nói: "Đi mà, ta mời ngươi ăn cơm."

Dung Thước nhìn nàng đeo nửa chiếc mặt nạ, giả trang thành thiếu niên, gương mặt nhỏ nhắn không trang điểm cười đến không thấy mắt đâu, trông rất ưa nhìn.

"...Không đi." Dung Thước lại từ chối, chỉ là lần này giọng nói không còn lạnh lùng như trước.

"Đại ca..." Vân Tranh đưa "móng vuốt" ra kéo kéo áo bào hắn, chớp chớp đôi mắt to long lanh nhìn hắn.

Dung Thước vẫn giữ bộ dạng dầu muối không ăn, lạnh lùng đẩy tay nàng ra.

"Có thời gian này, sao không tu luyện cho tốt đi, hơn nữa mấy ngày nay ngươi chắc là không tu luyện phải không, vẫn là tu vi Linh Giả thất giai!"

"Bản tôn từ hôm nay trở đi, bắt đầu giám sát lịch trình tu luyện của ngươi."

Vân Tranh vừa nghe, như bị sét đánh ngang tai.

"Ngươi... ngươi vừa nói gì?" Vân Tranh nghi ngờ mình nghe nhầm.

Dung Thước thấy vẻ mặt kinh hãi của nàng, tâm trạng không hiểu sao lại có chút vui vẻ.

Khóe miệng Dung Thước khẽ nhếch lên một cách khó nhận ra, rồi nói: "Mạng của bản tôn đã liên kết với ngươi, vậy thì trước khi bản tôn rời khỏi nơi này, bản tôn phải nâng tu vi của ngươi lên cấp bậc Linh Hoàng."

Nếu hắn rời khỏi đây, lúc nàng gặp nguy hiểm, hắn sẽ rất khó quay lại cứu nàng, thực lực của nàng mạnh mẽ mới là sự đảm bảo lớn nhất cho tính mạng của cả hai.