Không ít người kinh ngạc che miệng, nhìn một lúc rồi không nhịn được cười.
"Phụt ha ha ha..."
"Phụt ha ha, trời đất quỷ thần ơi."
"Sao lại có người xui xẻo thế này chứ? Ha ha ha..."
Tất cả mọi người đều phá lên cười, thậm chí có người ôm bụng cố gắng nhịn cười.
Chỉ thấy sắc mặt Phương Diễm đen sì khó coi, cả người gần như phủ đầy phân chim hôi thối. Hắn gầm lên một tiếng: "Còn cười nữa, đừng trách bổn gia chủ không khách khí với các ngươi!"
Tiếng gầm của hắn như sét đánh ngang tai, khiến mọi người lập tức im bặt.
Ngay lúc mọi người tưởng chuyện này tạm thời cho qua như vậy——
"Phụt ha ha ha..."
Ai mà to gan vậy? Còn dám cười?
Mọi người lập tức nhìn theo tiếng cười, chỉ thấy tiểu cô nương tuyệt sắc mặc váy trắng đang cười vô cùng sảng khoái, còn lão già râu tóc bạc trắng thì cưng chiều vỗ nhẹ lưng nàng.
Mặt Phương Diễm càng đen hơn. Nghĩ đến lời Vân Tranh nói lúc nãy, hắn nhíu mày.
Phương Diễm tức giận nói: "Đồ phế vật nhà ngươi, có phải ngươi làm không!"
Vân lão vương gia nghe vậy, ánh mắt thâm trầm trở nên sắc lẻm nhìn về phía Phương Diễm.
Phương Diễm bị ánh mắt của ông làm cho kinh sợ, cố nén ý muốn lùi lại.
Xét về thực lực, hắn không bằng Vân Cảnh Thiên.
Vân Tranh cười hỏi ngược lại: "Ngươi đã nói ta là phế vật rồi, nếu là ta làm, vậy Phương gia gia chủ nhà ngươi chẳng phải là phế vật trong đám phế vật sao?"
Sắc mặt Phương Diễm cứng đờ.
Cuối cùng, nàng nói thêm: "Nếu ngươi dám thừa nhận ngươi còn phế hơn ta, ta cũng có thể tạm thừa nhận đám phân chim trên người ngươi là do ta gọi tới."
Vân lão vương gia trầm giọng nói: "Phương Diễm, đừng có được voi đòi tiên, còn gào lối gì ở cổng Vân Vương phủ của ta? Lát nữa bổn vương đánh ngươi thành chó rụng lông, ngày mai ngươi sẽ thành trò cười cho cả Đại Sở quốc đấy!"
Phương Diễm bị những lời ngang ngược càn rỡ của hai ông cháu này làm cho tức đến suýt không thở nổi.
"Chúng ta đi!" Phương Diễm nghiến răng.
Mọi người lập tức tránh ra một con đường cho hắn.
"Các vị, ta khuyên mọi người nên tránh xa Phương gia chủ càng xa càng tốt, lát nữa lỡ bị dính phải mùi hôi đó là rất lâu mới hết được đấy." Vân Tranh vui vẻ cười nói.
Mọi người vừa nghe, theo phản xạ lùi xa Phương Diễm hơn nữa, ánh mắt nhìn hắn như thể nhìn thấy hồng thủy mãnh thú.
Điều này khiến Phương Diễm tức đến mức cổ họng dâng lên vị tanh ngọt, may mà hắn nuốt ngược trở vào, đến nỗi không phải nôn ra máu trước bàn dân thiên hạ.