Chỉ tiếc Giang Hoàng hậu truyền tin nói Thái tử càng lớn càng khó khống chế, bà đã không thể dung thứ.
Giang phu nhân thấy Giang Niệm Đường chậm chạp không đáp, liền nhíu mày ngẩng lên nhìn.
Giang Niệm Đường đứng phía trước, cúi thấp đầu đến mức không rõ được ngũ quan và vẻ mặt, đôi tay đan vào nhau đặt trên váy, hơi cúi người, trông co quắp bất an.
Trên người nàng mặc một chiếc váy sam trắng bằng vải bông mềm, viền xanh thẫm ôm lấy chiếc cổ mảnh mai, trông như chú chim sẻ bị trói.
Trên đầu chỉ cài một cây trâm gỗ đen và vài đóa hoa lụa màu trắng, cả người xám xịt, đặt trong đám đông cũng không bắt mắt. Ấn tượng đầu tiên để lại chỉ là sự thành thật, biết giữ bổn phận.
Giang Niệm Đường không có huynh đệ để nương tựa, mẹ đẻ lại yếu ớt, dễ bị đem ra cân nhắc thiệt hơn.
Giang phu nhân nghĩ đi nghĩ lại hết thảy các thứ nữ trong phủ, cuối cùng vẫn không tìm ra ai thích hợp hơn nàng.
“Ngươi có bằng lòng hay không?” Giang phu nhân khẽ đặt chén trà chạm vào bàn gỗ đàn, vang lên tiếng trầm đυ.c.
Giang Niệm Đường như vừa tỉnh mộng, vội xua đi làn sương trắng mờ trong mắt, cụp mi, đem khϊếp sợ và bi thương chôn sâu dưới đáy lòng.
Nàng khẽ hít một hơi, cố nén giọng khàn ướŧ áŧ, ngoan ngoãn đáp: “Hết thảy nghe phu nhân an bài.”
Hai tay nàng vô thức siết chặt thành quyền, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay, lực mạnh đến mức khi buông ra, ngón tay đã rớm máu. Cơn đau nơi tay giúp nàng giữ vẻ ngoài trấn tĩnh.
Giang phu nhân nhìn nàng, trong mắt hiện ý hài lòng, trên môi mang theo một tia cười: “Ta biết ngươi là hài tử ngoan ngoãn, nghe lời. Nhiều năm qua ta đều thấy rõ. Vừa hay hôm qua ta đã nói với lão gia, muốn ghi tên ngươi vào danh nghĩa của ta, hắn đã đồng ý. Chọn ngày lành, ta sẽ đổi tên ngươi trên gia phả, từ nay ngươi chính là Nhị tiểu thư của Giang gia. Mẹ đẻ của ngươi đã có công sinh dưỡng, ta sẽ thay lão gia nâng nàng lên làm quý thϊếp. Từ nay, chúng ta sẽ là người một nhà đồng lòng, cùng nhau làm rạng danh cửa nhà.”
Lời này bề ngoài như cất nhắc mẹ con Giang Niệm Đường, nhưng thực chất lại là lời cảnh cáo: mẹ ruột nàng vẫn ở Giang phủ như con tin, nếu nàng còn có chút dị tâm, Giang phu nhân có thể ra tay bất cứ lúc nào.
Giang Niệm Đường hiểu rõ, liền thuận theo mà hành lễ: “Đa tạ phu nhân hậu ái, vì ngài phân ưu là vinh hạnh của ta.”
Giang phu nhân mỉm cười khen: “Miệng lưỡi thật ngọt, khó trách Đan Nhi thích ngươi, coi ngươi như thân tỷ muội.”