Chương 9

“Lập tức phái người đến Tây Bắc, kiểm tra lại tất cả các khoản chi tiêu. Thay thế ngay những kẻ đã tiếp tay cho việc lãng phí đó. Ta cần phải chứng minh, tất cả chỉ là sai sót của thuộc hạ!” Tề Vương ra lệnh một cách dứt khoát.

“Dạ, Vương gia!”

Tề Vương ngả lưng vào ghế. Sự hỗn loạn đã bắt đầu. Mộc Dao đã thành công trong việc làm hắn phân tâm và bị động.

Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ. Đêm đã khuya.

Mộc Dao, ta đã đánh giá thấp sự ác liệt của muội.

Trong lòng hắn có một linh cảm xấu: Thanh kiếm sắc bén nhất của triều đình, Hoài Viễn tướng quân Lục Kiêu, đã vắng mặt quá lâu.

Tề Vương nhíu mày. Lục Kiêu không phải là người hắn có thể tin tưởng, nhưng cũng không phải là người hắn có thể khinh thường. Hắn luôn cảm thấy có một sợi dây vô hình liên kết Mộc Dao và Lục Kiêu, một sự trung thành cuồng tín mà Tề Vương không thể chạm tới.

“Lục Kiêu... Ngươi đang ở đâu?”

...

Đêm Yến tiệc sinh thần chính thức đã đến. Hoàng cung rực rỡ ánh đèn l*иg, tiếng nhạc cung đình du dương, và các đại thần cùng gia quyến đã tề tựu đông đủ. Không khí trang trọng, nhưng ẩn chứa sự căng thẳng vô hình của cuộc tranh giành quyền lực.

Trong Ngọc Linh Cung, Thường Ninh công chúa đang hoàn tất những bước chuẩn bị cuối cùng.

Nàng mặc chiếc triều phục màu đỏ sẫm, thêu hình phượng hoàng lửa đang sải cánh, bay lên từ ráng mây màu vàng kim. Bộ y phục này là một sự thách thức ngầm với Hoàng đế và là một tuyên bố về dã tâm tự thân của nàng.

Chi Lan và các thị nữ giúp nàng cài chiếc trâm cài tóc ngọc bích quý giá. Từng thao tác đều chậm rãi và tỉ mỉ, như thể đang trang bị cho một chiến binh trước giờ lâm trận.

“Công chúa, chiếc váy này… thật sự quá rực rỡ. Nô tỳ lo sợ, Hoàng đế sẽ…” Chi Lan e ngại.

Mộc Dao nhìn vào gương đồng, ánh mắt sắc lạnh và kiêu căng.

“Phụ hoàng sẽ không nói gì. Ông ấy sẽ chỉ kinh ngạc và thỏa mãn vì ta đã không còn muốn làm con gái ngây thơ của ông ấy nữa.”

Mộc Dao biết Phụ hoàng muốn nàng có dã tâm, nhưng không muốn nàng quá lộ liễu. Tuy nhiên, sự táo bạo này của nàng lại là một mũi tên trúng hai đích.

Nàng đưa tay, chạm vào chiếc bản tấu chương đã được niêm phong, đặt cẩn thận trên bàn. Bản tấu chương tu sửa đê điều, vũ khí chính trị đầu tiên của nàng.

“Chuẩn bị xe ngựa. Ta không thể đến muộn.”

Đúng lúc đó, Mộc Dao đột nhiên dừng lại. Nàng cảm thấy một sự trống rỗng lạ thường.