Chương 8

Nàng không cho phép bất kỳ ai, kể cả người trung thành nhất, vượt qua giới hạn của nàng.

Nàng cần hắn phải xuất hiện. Hắn phải mang về vũ khí bí mật đó để nàng sử dụng vào khoảnh khắc then chốt nhất của Yến tiệc, ngay sau khi nàng dâng bản tấu chương.

Nếu hắn không xuất hiện, nàng vẫn sẽ ra đòn. Nhưng nếu hắn xuất hiện... đó sẽ là sự đổ máu hoàn hảo.

Mộc Dao đi đến bàn cờ vây, đặt một quân cờ đen xuống. Nàng không tự đánh cờ nữa. Nàng chỉ đặt một quân cờ xuống để đánh dấu sự chờ đợi của mình. Quân cờ này đại diện cho Lục Kiêu, kẻ nắm giữ vũ khí bí mật.

Ngươi phải đến, Kiêu. Để ta xem, ngươi yêu sự trung thành hay yêu bản thân hơn.

...

Cùng lúc đó, Tề Vương đang trải qua đêm trước Yến tiệc trong sự lo lắng tột độ tại phủ đệ của mình.

Tề Vương, vốn là người được biết đến với vẻ ngoài thanh nhã và đạo mạo, giờ đây không còn giữ được sự bình tĩnh. Hắn đi đi lại lại trong thư phòng, tay nắm chặt một bức mật thư.

“Thứ rác rưởi đó!” Hắn gầm lên.

Mật thư báo cáo về sự rò rỉ thông tin chi tiêu quân nhu ở Tây Bắc, chính là vấn đề mà Mộc Dao đã khéo léo gieo rắc sự nghi ngờ cho các vị đại thần.

“Chỉ là một vài khoản chi tiêu nhỏ! Thường Ninh làm sao biết được?” Tề Vương đập mạnh tay xuống bàn.

Quản gia trung thành của hắn cúi đầu run rẩy: “Bẩm Vương gia, các quan lại ở Ngân khố và Lễ Bộ đều bắt đầu đề phòng. Hơn nữa, sau khi Công chúa bãi kiến Thái Hậu, lại nhắc đến kho lương bị "đánh tráo", tin đồn đã lan truyền rất nhanh.”

Tề Vương siết chặt tay. Hắn không sợ đối đầu bằng vũ lực, nhưng hắn sợ sự thao túng mềm dẻo của Mộc Dao. Nàng luôn đánh vào điểm yếu nhất của hắn, hình ảnh thánh hiền và sự tin tưởng của Phụ hoàng.

“Quốc Sư đã làm gì? Quốc Sư đâu?” Tề Vương hỏi, giọng đầy nóng nảy.

“Quốc Sư vẫn đóng cửa phủ. Nghe nói ông ta đang truy tìm một vật thất lạc rất quan trọng. Ông ta không muốn dính líu đến chuyện chi tiêu quân sự lúc này.”

Tề Vương cười khẩy, nụ cười đầy cay đắng. Hắn biết, Quốc Sư là kẻ chỉ lo cho bản thân.

“Ông ta đang tự bảo vệ mình. Ông ta biết Mộc Dao đang giăng bẫy.”

Tề Vương ngồi xuống, nhìn vào ngọn đèn dầu. Hắn nhớ lại cuộc gặp gỡ với Mộc Dao tại Từ Ninh Cung. Ánh mắt sắc lạnh, kiêu căng của nàng khi nói về hiệu suất làm việc và sự lãng phí đã ám ảnh hắn.

Nàng không muốn làm Công chúa. Nàng muốn làm Hoàng đế.

Hắn hiểu, Yến tiệc Mừng Thọ đêm mai chính là Yến tiệc Hồng Môn.