Đã là đêm thứ ba kể từ khi Lục Kiêu rời đi. Đêm trước Yến Tiệc Mừng Thọ.
Thường Ninh công chúa Mộc Dao ngồi trước bàn trang điểm, ánh nến lung linh hắt lên gương mặt nàng. Nàng đã thay bộ y phục bình thường bằng chiếc váy lụa đỏ thêu phượng hoàng lửa, màu sắc rực rỡ và táo bạo, gần như là thách thức quyền uy của Hoàng đế.
“Chi Lan, Hoàng huynh có động tĩnh gì không?” Mộc Dao hỏi, tay cầm chiếc trâm ngọc bích quý giá.
“Thưa Công chúa, Đại Hoàng tử đã trở về kinh thành. Ngài ấy đóng cửa phủ, không tiếp bất cứ ai. Quốc Sư cũng đã trở lại triều đình, vẻ mặt vẫn bình thường, nhưng nô tỳ nghe nói, gần đây phủ Quốc Sư rất ít người ra vào.”
Mộc Dao mỉm cười, một nụ cười đầy ác liệt.
“Quốc Sư không hề bình thường. Hắn đang cố tỏ ra bình thường để che giấu sự hoảng loạn. Hắn biết có kẻ đã động vào cơ mật của hắn. Tốt lắm. Cả hai con mồi đều đang nằm trong lưới.”
Nàng đứng dậy, đi đến bàn làm việc. Trên bàn, ngoài bản đồ triều chính và danh sách khách mời, còn có một bản tấu chương đã được hoàn thiện. Đây chính là chiếc bẫy nàng giăng ra.
Bản tấu chương không tố cáo Tề Vương, mà chỉ đề nghị điều chỉnh các khoản chi tiêu quân sự ở Tây Bắc một cách chi tiết và hợp lý. Bằng cách đó, nàng ngầm chứng minh rằng, Tề Vương đang lãng phí ngân khố quốc gia.
“Đêm mai, ta sẽ dâng bản tấu chương này lên Phụ hoàng ngay trong Yến tiệc. Ta sẽ để số liệu và sự lãng phí của Hoàng huynh tự nói lên tất cả.”
Mộc Dao nhìn vào gương, ngắm nhìn chiếc váy đỏ rực. Nàng là nữ nhân duy nhất dám mặc màu này tại yến tiệc Hoàng gia, thể hiện sự kiêu ngạo tột cùng.
“Phải, một bước này sẽ đặt Phụ hoàng vào thế phải suy nghĩ lại về ngôi vị Trữ quân.”
Nàng đi đến bên cửa sổ, nhìn ra khu vườn tĩnh mịch dưới ánh trăng.
Đã ba đêm rồi. Lục Kiêu vẫn không trở về.
Sự vắng mặt của hắn không chỉ là việc chậm trễ nhiệm vụ, nó còn là một lời thách thức vô hình. Nàng là chủ nhân, nàng ra lệnh, và hắn phải tuân phục. Sự vắng mặt của hắn khiến nàng cảm thấy sự kiểm soát của mình đang bị lung lay.
Mộc Dao nhíu mày. Nàng không lo lắng về thành bại của hắn. Nàng chỉ lo lắng về sự trung thành tuyệt đối của hắn.
“Lục Kiêu.” Nàng thì thầm, giọng nói mang theo sự giận dữ: “Ngươi đã có đủ thời gian để hoàn thành nhiệm vụ và trở về quỳ dưới chân ta. Nếu ngươi dám chậm trễ, ta sẽ cho ngươi biết, sự thưởng phạt của chủ nhân là gì.”