“Hoàn thành.” Hắn thì thầm, giọng nói trầm thấp, như một lời kết án.
Lục Kiêu đứng dậy, đi đến một cái bàn gỗ. Trên bàn là một bản đồ chi tiết về Phủ Quốc Sư mà hắn đã vẽ lại. Hắn dùng một chiếc kim nhỏ, chấm mực, và đánh dấu một vị trí duy nhất, nơi cất giấu chiếc rương nhỏ chứa các thư từ cá nhân của Quốc Sư.
Thông tin trong chiếc rương đó không quan trọng bằng chiếc chìa khóa, nhưng nó sẽ là đòn đánh cuối cùng mà Mộc Dao cần.
Hắn nhìn chằm chằm vào bản đồ. Hắn không hề mệt mỏi sau sáu tháng nằm vùng và những ngày đêm bôn ba vắng mặt này. Thứ duy nhất hắn cảm thấy là một sự khao khát bị kìm nén.
Công chúa gọi ta là vật trung thành.
Lục Kiêu nhếch mép, một nụ cười thoáng qua, lạnh như băng. Hắn không hề tức giận vì bị gọi là "chó săn" hay "vật trung thành". Ngược lại, hắn thấy thỏa mãn. Sự kiêu căng của Mộc Dao khiến nàng chỉ tin vào một mình hắn, một kẻ mà nàng nghĩ là đang nằm trong tầm kiểm soát của nàng.
Mộc Dao, người nghĩ rằng người là thợ săn.
Ánh mắt hắn trở nên sâu thẳm, gần như đen tối. Hắn không phải trung thành với Hoàng tộc hay giang sơn. Hắn chỉ trung thành với người phụ nữ đang đứng trên đỉnh quyền lực, nữ nhân mà hắn muốn chiếm đoạt toàn bộ.
Hắn đưa tay lên cổ tay, nơi Mộc Dao đã buộc chiếc khăn lụa Phượng Hoàng Lửa như một sợi dây xích. Chiếc khăn lụa đã được giặt sạch, nhưng hắn cảm thấy hơi lạnh từ ngón tay nàng vẫn còn vương lại.
Chiếc chìa khóa đó là mở khóa thế giới của Quốc Sư. Nhưng ta muốn chiếc chìa khóa để mở khóa cả giang sơn và trái tim người.
Đúng lúc đó, một thị vệ mật của hắn lặng lẽ xuất hiện, quỳ một gối xuống.
“Thưa Tướng quân, mật báo từ kinh thành. Yến tiệc sinh thần của Công chúa sẽ diễn ra vào ba ngày nữa. Tất cả các đại thần đều sẽ có mặt, bao gồm cả Quốc Sư và Tề Vương.”
Lục Kiêu gật đầu, ánh mắt ánh lên sự sắc bén. Hắn biết, đó là chiến trường mà Mộc Dao đã chuẩn bị.
“Tốt. Mộc Dao cần ta làm thanh kiếm của nàng. Và thanh kiếm thì phải xuất hiện vào khoảnh khắc chủ nhân cần nhất.”
Hắn liếc nhìn chiếc rương nhỏ chứa các thư từ cá nhân của Quốc Sư. Hắn sẽ mang nó về, và tự tay dâng lên cho nàng, ngay trước mũi tất cả mọi người, như một lời thề câm lặng rằng: Thế giới này là của người, Mộc Dao. Và người, là của ta.
Lục Kiêu cất chiếc rương, rồi dập tắt chiếc đèn dầu, chìm vào bóng đêm. Hắn không vội vã. Hắn muốn trở về kinh thành vào thời điểm hoàn hảo nhất để Công chúa phải cảm thấy sự hiện diện không thể thiếu của hắn.