Tề Vương lập tức thay đổi sắc mặt, nhưng vẫn cố giữ vẻ bình tĩnh: “Muội muội quá lo lắng rồi. Đó chỉ là lời đồn, kho lương được bảo vệ nghiêm ngặt.”
Mộc Dao không tranh cãi, nàng chỉ uống trà, nhìn thẳng vào mắt Tề Vương, ánh mắt sắc lạnh như đang đánh giá một con mồi.
Nàng không cần phải thắng trong cuộc đối thoại này, nàng chỉ cần gieo rắc sự sợ hãi và nghi ngờ vào đầu Tề Vương, khiến hắn phải phân tâm, lo lắng về kho lương.
Thái Hậu thấy không khí căng thẳng, vội can ngăn: “Được rồi, hai đứa đừng nói chuyện quốc sự nữa. Dao nhi, con nói xem, cuối tháng này con muốn tổ chức yến tiệc sinh thần như thế nào?”
Mộc Dao mỉm cười, nụ cười đầy dã tâm: “Tôn nữ chỉ muốn một yến tiệc đơn giản. Nhưng tôn nữ muốn mời tất cả các vị đại thần trong triều.”
Nàng nhìn Tề Vương, ánh mắt ngầm thách thức.
Đã một tuần trôi qua kể từ khi Lục Kiêu dâng chiếc chìa khóa và mật thư, Mộc Dao vẫn giữ vẻ bình tĩnh. Nàng biết, khoảnh khắc quyết định sắp đến, và mọi sự chuẩn bị phải hoàn hảo. Yến tiệc mừng thọ cuối tháng chính là chiến trường của nàng.
Mộc Dao ngồi tại thư phòng lớn của mình, trên bàn trải rộng danh sách khách mời dự kiến, cùng với sơ đồ sắp xếp vị trí ngồi. Nàng không giao việc này cho bất cứ ai, tự mình tỉ mỉ xem xét từng chi tiết.
“Chi Lan.” Mộc Dao gọi, tay gõ nhẹ lên tên một vị quan: “Vị trí của Quốc Sư phải được đặt gần Phụ hoàng, nhưng phải ngay sát bên Trần Đại Phu.”
Chi Lan ngạc nhiên: “Thưa Công chúa, Trần Đại Phu là người luôn bất hòa với Quốc Sư, vị trí đó không phải sẽ gây khó dễ cho người sao?”
Mộc Dao cười khẩy, ánh mắt sắc lạnh: “Ta muốn hắn khó dễ. Trần Đại Phu là kẻ chính trực nhưng bảo thủ, hắn sẽ không dung túng cho bất cứ sự mập mờ nào. Ta cần hắn gieo rắc sự nghi ngờ về Quốc Sư ngay trước mặt Phụ hoàng, một sự nghi ngờ tự nhiên, không cần ta phải nói.”
Nàng di chuyển một quân cờ gỗ nhỏ, đại diện cho Tề Vương, ra một góc khuất.
“Còn Hoàng huynh, vị trí của hắn phải là nơi dễ dàng quan sát, nhưng khó can thiệp. Hắn sẽ chỉ là khán giả cho vở kịch của ta.”
Mộc Dao dừng lại, nhìn vào danh sách.
Nàng quyết định gạch đi tên một số tiểu thư khuê các nổi tiếng và các tài tử văn chương.
“Yến tiệc này là chiến trường, ta không cần những bông hoa làm cảnh, ta muốn những người cầm kiếm.”
Nàng lật sang một cuộn giấy khác, là danh sách các lễ vật đã được chuẩn bị cho Hoàng đế.