Chương 12

Quốc Sư lập tức thay đổi sắc mặt, gần như hét lên: “Ngươi! Ngươi dám!”

Lục Kiêu phớt lờ Quốc Sư. Hắn dâng chiếc rương lên, bằng cả hai tay, như dâng lên một chiến lợi phẩm cho chủ nhân của mình.

“Bẩm Hoàng thượng, đây là thư từ cá nhân của Quốc Sư và bằng chứng về việc ông ta đã che giấu sự thật về việc Đại Hoàng tử sử dụng ngân khố để làm việc riêng. Quốc Sư đã lợi dụng quyền lực để tham nhũng. Nữ nhi xin Phụ hoàng xét xử.”

Lục Kiêu không chỉ dâng bằng chứng, hắn còn chuyển giao lời buộc tội từ mình sang Mộc Dao, khiến hành động của hắn trở thành sự phục tùng hoàn hảo.

Mộc Dao đứng thẳng, chiếc váy đỏ rực như ngọn lửa. Nàng nhìn thẳng vào Tề Vương và Quốc Sư, ánh mắt đầy kiêu căng.

Nước cờ đã hoàn tất.

Khoảnh khắc Lục Kiêu quỳ gối, dâng chiếc rương gỗ mun, toàn bộ cung điện Triều Dương như đóng băng. Mọi ánh mắt đều đổ dồn vào chiếc rương, rồi chuyển sang Quốc Sư đang tái mét mặt mày, và cuối cùng là Thường Ninh công chúa Mộc Dao đang đứng kiêu hãnh trong bộ triều phục đỏ rực.

Hoàng đế giận dữ. Ngài lập tức ra lệnh Nội giám tiếp nhận chiếc rương và bắt giữ Quốc Sư để tra khảo. Cuộc tranh giành quyền lực đã chuyển từ phòng họp kín sang công khai, và Mộc Dao là người thắng cuộc đầu tiên.

Tề Vương đứng bên cạnh, gương mặt trắng bệch, nhưng hắn biết không thể làm gì lúc này.

Mộc Dao vẫn đứng yên. Nàng không vội vàng xin Hoàng đế phán xử Tề Vương. Nàng đã đạt được mục đích.

Hoàng đế, sau khi trấn tĩnh lại, nhìn về phía Mộc Dao và Lục Kiêu, giọng nói đầy nghiêm nghị: “Lục Kiêu, ngươi làm tốt lắm. Công chúa Thường Ninh, con đã làm rất tốt. Yến tiệc kết thúc tại đây.”

Hoàng đế ra lệnh cho mọi người giải tán. Cung điện dần vắng vẻ, chỉ còn lại một vài thị vệ và Nội giám đang thu dọn.

Mộc Dao không vội rời đi. Nàng chậm rãi bước về phía Lục Kiêu, người vẫn quỳ một gối trên nền đá cẩm thạch.

Chiếc khăn lụa phượng hoàng lửa của nàng vẫn buộc chặt trên cổ tay hắn, như một lời nhắc nhở công khai về sự phục tùng của hắn trước mặt cả triều đình.

“Đứng lên đi, Kiêu." Mộc Dao nói, giọng nàng nhẹ nhàng nhưng mang theo sự uy quyền tuyệt đối của người chiến thắng.

Lục Kiêu đứng dậy, vẻ mặt thanh lãnh, đôi mắt đen sâu thẳm nhìn nàng, chờ đợi. Hắn biết, khoảnh khắc này là lúc nàng sẽ phạt sự vắng mặt và sự trở về đúng lúc của hắn.

“Ngươi đã vắng mặt ba ngày.” Mộc Dao bắt đầu, giọng nàng mang theo sự giận dữ bị kìm nén: “Ngươi đã khiến ta phải chờ đợi. Điều đó không được phép xảy ra lần nữa.”