Chương 10

Nàng quay lại, nhìn vào chiếc sập gỗ đàn hương, nơi Lục Kiêu đã quỳ gối dâng chìa khóa.

“Lục Kiêu." Nàng gọi, giọng nói mang theo sự lạnh lùng và một chút giận dữ bị kìm nén.

“Hoài Viễn tướng quân vẫn chưa có tin tức gì, thưa Công chúa.” Chi Lan đáp.

Mộc Dao siết chặt bàn tay. Đã ba đêm rồi. Lục Kiêu không hề gửi bất cứ tin tức nào về.

Hắn dám. Hắn dám để ta phải chờ đợi.

Sự kiêu ngạo của nàng bị tổn thương. Mộc Dao không cần hắn vì sức mạnh của hắn. Nàng cần hắn vì sự phục tùng của hắn.

Mộc Dao đi đến bàn trang điểm, nhìn vào chiếc hộp gỗ mun đã trống rỗng.

“Chi Lan." Mộc Dao ra lệnh, giọng đầy lạnh lùng: “Ngươi phái người đến phủ Lục Kiêu. Nếu hắn đã trở về, nói với hắn: Chủ nhân của hắn đang chờ hắn quỳ gối. Nếu hắn không đến, ta sẽ tự tay tước bỏ tất cả những gì hắn đã có.”

Nàng không cho hắn lựa chọn. Hắn phải đến.

Mộc Dao biết rằng, sự xuất hiện của Lục Kiêu vào đêm nay không chỉ là việc mang về vũ khí bí mật. Đó là thanh kiếm của nàng xuất hiện vào thời khắc quan trọng nhất, khiến mọi người hiểu rằng: Hoài Viễn tướng quân Lục Kiêu, người được Hoàng đế tin tưởng, chỉ phục tùng một mình Thường Ninh công chúa.

Nàng quay lưng lại với sự bất mãn đó, bước ra khỏi tẩm điện, chiếc váy đỏ sẫm như một ngọn lửa bùng cháy trong đêm.

“Đi. Để ta xem, ai dám cản đường Nữ Hoàng Tương Lai này.”

Cung điện Triều Dương rực rỡ ánh đèn l*иg, tiếng nhạc cung đình vang lên trang trọng nhưng không thể xua tan được sự lạnh lẽo trong không khí. Hoàng đế ngồi trên ngai vàng, mỉm cười đón nhận sự chúc tụng từ các đại thần.

Tề Vương đứng ở vị trí cao nhất, bên cạnh Quốc Sư. Tề Vương mặc y phục nhã nhặn, nhưng ánh mắt hắn liên tục liếc nhìn về phía Công chúa.

Thường Ninh công chúa bước vào điện.

Sự xuất hiện của nàng lập tức thu hút mọi ánh nhìn. Chiếc triều phục đỏ sẫm thêu phượng hoàng lửa của nàng rực rỡ đến mức không phù hợp với một Công chúa, nhưng lại hoàn toàn phù hợp với người sắp trở thành chủ nhân.

Mộc Dao tiến đến trước ngai vàng, cử chỉ kiêu hãnh và uy nghiêm.

“Nữ nhi tham kiến Phụ hoàng, chúc Phụ hoàng vạn thọ vô cương, chúc Thái Hậu an khang.”

Hoàng đế cười lớn: “Dao nhi của ta hôm nay thật lộng lẫy. Màu đỏ này hợp với khí chất của con.”

Lời khen của Hoàng đế lập tức củng cố vị thế của Mộc Dao, khiến Tề Vương và Quốc Sư nhíu mày.

Yến tiệc diễn ra trong sự căng thẳng ngầm. Sau khi Tề Vương dâng lên chiếc ngọc bội hiếm thấy, thể hiện sự thanh cao và hiếu thảo, đến lượt Mộc Dao.