Giữa tháng sáu, kinh thành Đại Chu ngột ngạt trong cơn nóng đầu hè. Trong tẩm điện Ngọc Linh Cung được ướp băng tuyết thượng hạng, Thường Ninh công chúa Mộc Dao đang ngồi dựa trên sập gỗ đàn hương.
Nàng mặc chiếc váy lụa trắng bạc, tóc đen búi cao gọn gàng. Gương mặt nàng kiều diễm tuyệt đối, nhưng ánh mắt phượng lại sắc bén, kiêu ngạo, ẩn chứa dã tâm ngùn ngụt.
“Lục Kiêu đã đến, thưa Công chúa.” Thị nữ Chi Lan khẽ báo.
“Cho hắn vào.” Mộc Dao đáp, không hề ngước nhìn, tay vẫn mân mê một quân cờ vây bằng bạch ngọc.
Hoài Viễn tướng quân Lục Kiêu bước vào. Hắn mặc y phục màu đen, không giáp, nhưng khí chất mạnh mẽ và áp bức vẫn không hề giảm. Hắn cao lớn, tuấn tú, đôi mắt đen sâu thẳm, nhưng gương mặt hoàn toàn thanh lãnh, không chút biểu cảm cá nhân.
Hắn quỳ một gối xuống, cúi đầu sâu, giọng nói trầm ấm nhưng vang vọng sự phục tùng: “Thần tham kiến Công chúa.”
Mộc Dao khẽ cười, một nụ cười lạnh lùng và thỏa mãn. Nàng thích sự khuất phục tuyệt đối này.
“Đứng lên đi. Ngươi là tướng quân, không cần phải quỳ. Nhưng ta đã có lệnh, ngoài giờ triều chính, không được bén mảng đến phủ ta. Ngươi vi phạm lệnh của ta sao?”
Lục Kiêu đứng thẳng, ánh mắt nhìn thẳng vào nàng, hoàn toàn trong sáng và trung thành.
“Thưa Công chúa, thần không dám vi phạm, thần đến đây vì vật này.”
Hắn đưa tay vào ngực áo, lấy ra một chiếc hộp gỗ mun nhỏ được niêm phong bằng một con dấu bằng sáp đỏ. Hắn đặt nó lên sập ngay bên cạnh tay nàng, rồi lùi lại một bước, đứng yên như một pho tượng.
Mộc Dao nhướng mày, tỏ vẻ tò mò. Nàng cầm hộp lên, bóc con dấu.
Bên trong hộp không phải vàng bạc hay châu báu, mà là một chiếc chìa khóa đồng cũ kỹ và một cuộn mật thư được viết bằng loại giấy chuyên dụng trong quân đội.
“Đây là gì, Lục Kiêu?”
“Thưa Công chúa, đây là chìa khóa dẫn đến mật thất bí mật của Phủ Quốc Sư. Cuộn mật thư kia ghi lại toàn bộ nơi cất giấu và danh sách các vị quan lại có liên hệ mật thiết với Quốc Sư, người đang công khai ủng hộ Đại Hoàng huynh.”
Mộc Dao lập tức nắm chặt chiếc chìa khóa.
Quốc Sư là kẻ quyền lực nhất trong triều đình, nắm giữ hầu hết các thông tin tình báo và quân sự. Nếu nàng có được những thông tin này, Tề Vương (Đại Hoàng tử) sẽ mất đi một trụ cột quan trọng.
“Ngươi... lấy được nó bằng cách nào?” Mộc Dao hỏi, giọng nàng lần đầu tiên mang theo sự kinh ngạc chân thật.
Lục Kiêu cúi đầu thấp hơn một chút, thái độ vẫn tuyệt đối cung kính.
“Thần đã dành sáu tháng để tiếp cận Quốc Sư, giả vờ trung thành, làm thuộc hạ thân cận nhất của ông ta. Thần biết, chỉ có thông tin tuyệt mật này mới xứng đáng là món quà thần dâng lên Công chúa.”