Chương 52

Lan Sơn Quân nheo mắt, thầm nghĩ Đông Quân đã nhìn nhầm rồi, nàng tuyệt nhiên không phải một người thiện lương đại từ đại bi.

Người không phạm ta, ta không phạm người.

Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc!

“Keng...”

Đao kiếm va chạm, khí băng sương đột nhiên tràn ra, thanh đao trong tay đao khách trực tiếp gãy lìa.

Đao khách tuy nhắm mắt, nhưng kiếm khí chặn lại đao của nàng ta quá đỗi quen thuộc, nàng ta nghiến răng nghiến lợi cất tiếng, khuôn mặt dưới áo choàng âm trầm đến nhỏ nước: “Lại là ngươi!”

“Ngươi không sao chứ?”

Lan Sơn Quân còn chưa kịp ra tay, nghe thấy giọng nói quen thuộc thì sửng sốt: “Tạ sư tỷ?”

Lan Sơn Quân lúc này nhắm mắt không nhìn thấy, chỉ nghe Tạ Thanh Sương khẽ ừ một tiếng rồi hỏi lại: “Không sao chứ?”

Đang định trả lời, bên tai chợt vang lên tiếng cười châm chọc của đao khách.

“Nàng ấy mới là sư muội của ngươi, lời này ngươi hỏi ta sao?”

Lan Sơn Quân: “???”

---

Tạ Thanh Sương sớm đã nhận ra trên người Lan Sơn Quân có một đạo kiếm khí do Đông Quân lưu lại, biết nàng sẽ không bị thương, vừa rồi ra tay đỡ đao cũng là sợ người này không biết nặng nhẹ mà bị kiếm khí của Đông Quân làm bị thương.

“Trên người Lan Sơn có kiếm khí Đông Quân lưu lại.” Tạ Thanh Sương cất tiếng giải thích.

Lan Sơn Quân cứng nhắc từ lời ấy nghe ra vài phần ôn nhu: “???”

Không đúng, không đúng, không đúng!

Nữ chính sao ngươi có thể nói chuyện với người khác như vậy chứ! Chính duyên của ngươi còn chưa xuất hiện mà!

“Đao của ngươi sau này ta sẽ đền cho ngươi.” Tạ Thanh Sương vẫn đang nói chuyện với đao khách, giọng nói mang theo ý xin lỗi.

Trong khoảnh khắc tiếp theo, lưỡi đao sắc bén chém ngang tới, Tạ Thanh Sương kiếm chưa ra khỏi vỏ đã chắn trước người, băng sương cùng hỏa diễm va chạm, lực xung kích linh lực Minh Hồn Cảnh khiến những con Bách Mục Hạt và các tu sĩ đang giao tranh xung quanh đều dừng động tác trong chốc lát.

Lan Sơn Quân đứng thẳng tắp, nhưng khóe miệng mũi không tránh khỏi vương chút huyết khí.

“Không cần phí sức.” Đao khách không biết từ đâu lại biến ra một thanh đao khác, nàng ta ép Tạ Thanh Sương không ngừng lùi lại, linh lực bạo phát, sát khí tràn ngập.

Tạ Thanh Sương cau mày, nhanh chóng nhận ra dị động phía sau, Minh Úc đang ép nàng ta đi về phía Thương Ngô và Bách Mục Hạt Vương.

“Ngươi muốn làm gì?”

Bề ngoài, một đao này của Minh Úc hiểm ác vô tình, nhưng cũng chỉ là ép Tạ Thanh Sương lùi lại, chứ không thực sự muốn đánh một trận sống mái với nàng ta.

Đôi môi mỏng dưới chiếc đẩu bồng khẽ nhếch lên một nụ cười: “Ngươi không phải muốn gϊếŧ nàng ta sao, ta giúp ngươi một tay.”

Mũi đao và vỏ kiếm trượt qua nhau, cứ như một động tác vô tình.

Kiếm khí trong nháy mắt bộc lộ phong mang, cùng với thanh đao kia giao nhau chém tới một đòn chí mạng.

Lúc đó, Thương Ngô đang một kiếm đâm xuyên vai Bách Mục Hạt Vương, hoàn toàn không hề hay biết nguy hiểm phía sau.

Minh Úc và Tạ Thanh Sương lướt qua nhau, hai người kề sát, Minh Úc ghé vào tai Tạ Thanh Sương thì thầm: “Nàng ta cũng là sư muội của ngươi, Vô Tình Đạo quả nhiên lạnh lùng vô tình.”

Hơi thở ấm nóng lướt qua vành tai, tay Tạ Thanh Sương nắm chặt kiếm, môi mím tái nhợt: “Không phải.”

Minh Úc không mấy hứng thú với câu trả lời của nàng ta, nàng nghiêng đầu cảm nhận được một đao và một kiếm vừa rồi dường như đã bị ai đó đỡ lấy.

Chỉ trong vài hơi thở khi hai người lướt qua nhau, Lan Sơn Quân và một người khác đồng thời lao về phía Thương Ngô. Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, tay Lan Sơn Quân vừa chạm vào Bách Mục Hạt Vương, một kiện pháp khí thượng phẩm quý giá đã được tế ra, hoàn toàn chặn đứng một đao một kiếm gần như đã dốc hết toàn lực.

Mạc Hoài Thanh nhổ sạch bọt máu trong miệng, tay chân đều run rẩy.

Nàng vừa rồi cũng không nghĩ nhiều như vậy, căn bản không kịp cân nhắc liệu mình có chết dưới đao kiếm như thế không, nhưng nàng là Thiếu chủ của Thính Tuyết Lâu, hôm nay nàng ở đây đại diện cho Thính Tuyết Lâu, nàng không thể để Vân Trung bị hủy hoại trong tay Bách Mục Hạt, càng không thể để Bất Tiện Tiên từ nay trở thành nơi chôn thây của các âm tu có mặt ở đây.