Chương 51

Một phần nhỏ tu sĩ chen chúc phía sau Lan Sơn Quân và Thương Ngô, phần lớn thì ở bên Mạc Hoài Thanh, khu vực chính giữa tự nhiên trở nên trống trải.

Lan Sơn Quân vươn tay muốn kéo tay Thương Ngô xuống, đứa trẻ này một tay che mắt nàng, một tay cầm kiếm, cũng không thấy khó chịu chút nào.

“Sư tỷ, không được nhìn.” Thương Ngô cảm nhận được động tác của nàng, khẽ nhắc nhở.

Lan Sơn Quân nghe thấy giọng dỗ dành thì sửng sốt, nàng vuốt ve ngón tay Thương Ngô ôn tồn đảm bảo: “Ta không mở mắt đâu.”

“Thật mà.”

Thương Ngô cố gắng làm một sư muội ngoan ngoãn nghe lời, từ từ bỏ tay xuống, Lan Sơn Quân cũng thật sự không mở mắt.

Trên Vân Trung truyền đến tiếng sột soạt, Lan Sơn Quân nghiêng tai lắng nghe, sắc mặt dần trở nên trầm xuống.

Số lượng Bách Mục Hạt rất nhiều.

Và ở phía bên kia, Mạc Hoài Thanh cũng nhận ra điều này. Khác với bên Lan Sơn Quân và Thương Ngô đa phần tu sĩ cảnh giới thấp kém, bên Mạc Hoài Thanh lại có vài tu sĩ cảnh giới Minh Hồn và Sinh Tử, nhưng đều là âm tu, đối phó với Bách Mục Hạt vẫn là chịu thiệt thòi.

“Mọi người đừng hoảng sợ, ta đã bóp nát ngọc bài, không quá một canh giờ, Thính Tuyết Lâu sẽ có người đến chi viện.”

Lời Mạc Hoài Thanh vừa dứt, một tiếng cười kiều diễm vang vọng khắp Vân Trung: “Một canh giờ? Tiểu thiếu chủ ngươi đúng là kẻ không biết sợ cái gì, đợi Thính Tuyết Lâu đến, các ngươi đến xương tàn cũng chẳng còn.”

Lan Sơn Quân cảm nhận được có hai người đáp xuống cao đài trung tâm.

“Các ngươi là ai?” Mạc Hoài Thanh hỏi.

“Sao, thiếu chủ hỏi câu này là muốn chết cho rõ ràng sao?” Người phụ nữ cười tủm tỉm bước về phía Mạc Hoài Thanh, nhưng chỉ mới đi được hai ba bước, nàng ta đột nhiên quay đầu lại, trên gương mặt kiều diễm chợt xuất hiện bảy tám con mắt, lạnh lẽo u ám nhìn chằm chằm vào hai người đứng ở phía trước nhất ở bên kia.

“Ngươi vậy mà có thể mở mắt.”

Lan Sơn Quân khẽ nhíu mày, nàng cảm thấy người phụ nữ kia đang nói chuyện với phía họ, là ai vậy?

“Ngươi là yêu gì?”

Yêu ư? Bên này của họ có yêu sao?

Lan Sơn Quân trong lòng đang nghi ngờ, thì phía trước đột nhiên một trận sóng nhiệt cuộn tới, giọng nói tức giận của người phụ nữ vang lên ngay sau đó: “Ta thà lột da ngươi ra xem rốt cuộc ngươi là thứ gì!”

Ngay lúc nãy, khi Bách Mục Hạt Vương hỏi Thương Ngô, Thương Ngô thậm chí không thèm cho nó một ánh mắt.

Hạt Vương nổi giận rồi.

Lan Sơn Quân đang nhắm mắt không biết người phụ nữ này sao lại đột nhiên nổi nóng, chỉ là sóng nhiệt cuồn cuộn, nàng và Thương Ngô đành phải tránh sang hai bên.

Thương Ngô thấy mình bị tách khỏi sư tỷ, vừa định có hành động, Bách Mục Hạt Vương đã chặn trước mắt nàng.

Thương Ngô cắn răng, nếu không phải Đông Quân đã hạ phong ấn huyết mạch lên người nàng, nàng nhất định sẽ bắt thứ xấu xí này quỳ xuống dập đầu nhận lỗi với nàng!

Ở phía bên kia, vị đao khách áo choàng đen vẫn luôn đi theo Hạt Vương đột nhiên rút đao về phía Lan Sơn Quân, còn những con Bách Mục Hạt ẩn nấp trong bóng tối của Vân Trung cũng ùn ùn xuất động.

Cuộc săn bắt bắt đầu.

Lan Sơn Quân dùng Vô Tận đỡ đao phong sát ý lạnh lẽo, không nhịn được mở miệng hỏi: “Tiên hữu, chúng ta không oán không cừu đúng không?”

Đao khách khinh thường cười lạnh một tiếng: “Không oán không cừu thì không thể gϊếŧ ngươi sao?”

Lan Sơn Quân: “......?”

Người gì mà lạ vậy?

Đao khách ra tay rất tàn nhẫn và nặng nề, như thể mang theo sự tức giận.

Cũng may tháng trước Lan Sơn Quân đã luyện tập dưới tay Đông Quân, giờ né tránh mấy nhát đao này vẫn có thể.

Ngay khi vị đao khách kia quán linh lực vào thân đao, dùng hết sức lực muốn chém xuống một nhát, Lan Sơn Quân cũng tìm đúng thời cơ hội tụ phong nhận nhắm thẳng vào tim nàng ta.

Đao khách hoặc công hoặc thủ.

Nếu chém xuống nhát đao kia, phía sau sẽ lộ ra sơ hở, mà trên người Lan Sơn Quân có một đạo kiếm khí do Đông Quân lưu lại chắc chắn sẽ không bị thương; nếu nàng ta không chém nhát đao này mà chuyển sang phòng thủ, đó chính là cơ hội phản công của Lan Sơn Quân.