Chương 44

“Lan Sơn sư tỷ, cái này trả lại người.” Một sư muội chen vào giữa đám đông, trong tay cầm một chiếc khăn tay đã được giặt sạch.

Lan Sơn Quân thấy chiếc khăn tay quen thuộc, nhìn kỹ khuôn mặt của sư muội này thì chợt nhớ ra, hôm Thăng Triều Nhật nàng đã dùng chiếc khăn này để lau mặt cho vị sư muội kia.

Lan Sơn Quân mím môi cười dịu dàng, khiến vị sư muội đó ngay lập tức sững sờ.

“Chỉ là chiếc khăn tay bình thường thôi, sao còn giặt sạch rồi trả lại, ngoan ngoãn đáng yêu quá vậy nè.”

Lan Sơn Quân vốn dĩ rất giỏi dỗ dành các tiểu muội, vừa nói vừa vươn tay xoa đầu sư muội.

Sư muội đỏ bừng mặt, tim đập thình thịch loạn xạ.

“Lan Sơn sư muội chỉ nhớ những sư muội ngoan ngoãn đáng yêu này thôi, còn mấy sư tỷ chúng ta thì bị quên sạch rồi.”

“Đâu có, Bùi sư tỷ đừng nói lung tung.” Lan Sơn Quân nói rồi định kéo tay Bùi sư tỷ, còn chưa chạm tới thì ánh mắt chợt liếc thấy một bóng người, lặng lẽ đứng từ xa nhìn về phía này.

Rõ ràng mặc đồng phục môn phái của Dương Cốc, rất có thể là một sư tỷ sư muội nào đó, nhưng không hiểu sao lại khiến lòng Lan Sơn Quân khẽ nhảy một cái.

Nàng nhìn sang, các ngón tay chợt siết chặt.

Là Thương Ngô.

Thần thái cứng đờ của Lan Sơn Quân khiến các sư tỷ sư muội xung quanh cũng thuận theo ánh mắt nàng mà nhìn qua.

“Đây là ai? Chưa gặp bao giờ, là sư muội mới đến sao?”

“Là nàng đó, quả thật chưa thấy bao giờ.”

“Ánh mắt của sư muội này sao kỳ lạ vậy, nàng đang nhìn chúng ta sao?”

“A! Ta nhớ rồi, đây là đồ đệ mới của Đông Quân đó, vẫn luôn ở trên Đạp Vân Cư, ít khi xuống dưới.”

Nhất thời, mọi ánh mắt từ từ chuyển sang Lan Sơn Quân.

Vị Bùi sư tỷ kia vươn tay chọc chọc vai Lan Sơn Quân, hỏi: “Lan Sơn sư muội, đây là đến tìm ngươi sao?”

Lan Sơn Quân chậm rãi gật đầu, từng chữ từng chữ bật ra: “Phải, thì… phải.”

Có phải trên Đạp Vân Cư quá nhàm chán nên cô bé mới xuống tìm mình không? Ở tuổi này thì quả thật nên hoạt bát hơn, không ở yên một chỗ cũng là chuyện bình thường.

Nghĩ vậy, Lan Sơn Quân vẫy tay về phía Thương Ngô, nụ cười rạng rỡ: “Sư muội.”

Thương Ngô nghe thấy, quay đầu bỏ đi.

Lan Sơn Quân: “?”

Bùi sư tỷ khẽ cười: “Lan Sơn sư muội, vị sư muội này của ngươi tính tình có vẻ không được tốt lắm nhỉ.”

Lan Sơn Quân bỏ tay xuống, vội vàng nói vài câu tạm biệt các sư tỷ sư muội rồi đuổi theo Thương Ngô.

Đuổi mãi đến Đạp Vân Cư, Lan Sơn Quân có chút thở dốc, nàng kéo lấy Thương Ngô đang cắm đầu đi thẳng: “Sư muội.”

Thương Ngô giật tay khỏi Lan Sơn Quân, quay đầu nhìn sâu vào mắt nàng: “Sư tỷ có nhiều sư muội, ta không biết người đang gọi ai.”

---

Lan Sơn Quân nghe xong ngây người, không hiểu sao lại thấy lời Thương Ngô nói thật kỳ lạ.

Cái gì mà “có nhiều sư muội” chứ?

Những người vào cốc sau nàng chẳng phải đều nên gọi là sư muội sao.

Và cả câu “ta không biết người đang gọi ai” nữa, Lan Sơn Quân nghĩ kỹ lại thì từ đó nàng còn cảm nhận được một tia bất mãn cùng vẻ kiêu ngạo cố chấp.

Nhìn lại Thương Ngô, đứa trẻ này tuy đã gạt tay nàng ra nhưng vẫn ngoan ngoãn đứng yên tại chỗ, dường như đang chờ đợi nàng nói gì đó.

Trong nguyên tác, Thương Ngô coi Tạ Thanh Sương như bạch nguyệt quang trong lòng, còn sự xuất hiện của Minh Úc khiến ánh trăng chiếu rọi lên nàng bắt đầu nghiêng lệch, vì thế Thương Ngô bắt đầu đố kỵ thậm chí là oán hận. Một người như vậy vốn đã có mức độ chiếm hữu nhất định.

Vừa nãy chính là lòng chiếm hữu của Thương Ngô đang tác quái, nàng thấy bên cạnh mình vây quanh những sư muội khác, nàng phát hiện mình không phải là sư muội duy nhất, nên mới bất mãn.

Lan Sơn Quân cong mắt, tâm trạng vui vẻ.

Diễn biến này không thể tốt hơn được nữa, chỉ vì một cách gọi mà sinh ra bất mãn, vậy thì địa vị sư tỷ của nàng đã được xác lập, ít nhất sau này sẽ không bị coi là pháo hôi mà bị chém một đao.