Dù nói Đông Quân cũng đã mấy trăm tuổi rồi, nhưng dung mạo người ta xinh đẹp, quả thật không hề giống lão nhân.
Lan Sơn Quân âm thầm đổi từ trong lòng một chút, sư tôn neo đơn.
Kéo Thương Ngô hành lễ với sư trưởng, Lan Sơn Quân thấy Đông Quân giơ tay lên, tức thì linh lực xung quanh như sóng biển Đông dâng trào, trực tiếp hất bay Lan Sơn Quân và Thương Ngô ra ngoài.
Hai người bị ném ra khỏi Đạp Vân Cư, treo trên trời phơi nắng cả một ngày, toàn bộ Dương Cốc đều có thể nhìn thấy.
Cốc chủ đến chơi khi qua lại đặc biệt ngẩng đầu nhìn một cái, cười híp mắt nói: “Ta bảo sao hôm nay trên trời lại có ba mặt trời thế này.”
“Phơi nắng cũng tốt, còn lớn lên nữa chứ.”
Lan Sơn Quân cười khách sáo.
Thương Ngô lớn thêm còn tạm chấp nhận được, nàng còn lớn kiểu gì nữa.
“Sư tỷ, là ta không tốt.” Thương Ngô vẻ mặt áy náy.
Nếu không phải nàng tối qua khiến sư tỷ ngủ không ngon, hôm nay sẽ không đến muộn.
Lan Sơn Quân thấy bộ dạng Thương Ngô mày mắt rũ xuống, tức khắc tấm lòng tỷ tỷ tri kỷ trỗi dậy, nàng ôn nhu cười một tiếng: “Không trách ngươi.”
Kỳ thực nghĩ lại, giờ Tạ sư tỷ không ở đây, vậy nàng có thể thừa cơ mà quan tâm chăm sóc nhiều hơn, trực tiếp biến mình thành bạch nguyệt quang của Thương Ngô chẳng phải rất tốt sao.
Tối qua Thương Ngô vẫn luôn gọi nương thân, Lan Sơn Quân liền hỏi: “Sư muội rất nhớ nương thân sao?”
Ánh mắt Thương Ngô ảm đạm, khẽ nhếch môi: “Ta chưa từng gặp nàng ấy.”
Lan Sơn Quân: “......”
Không khí trầm mặc một lát, Lan Sơn Quân khô khan mở miệng: “Ta cũng chưa từng gặp nương thân của ta.”
Nàng vừa mở mắt ra đã ở trong biển.
Thương Ngô nhìn Lan Sơn Quân, muốn nói lại thôi, dường như có điều gì đó muốn nói.
Thư Linh: “Ngươi lại làm cuộc trò chuyện ngưng trệ rồi.”
Lan Sơn Quân không để ý đến Thư Linh, cố gắng dựa sát về phía Thương Ngô, chân thành tha thiết nhìn nàng: “Ngươi giờ đã có sư tỷ rồi, sư tỷ sẽ luôn ở bên ngươi.”
Câu này chắc chắn không sai được.
Đôi mắt của hài tử trong veo, dưới ánh nắng càng thêm trong suốt, ẩn hiện một vệt màu xanh biếc.
Lan Sơn Quân cho rằng đó là ánh sáng mặt trời phản chiếu vào mắt nàng, trông cũng khá đẹp.
Trong mắt Thương Ngô tràn ngập ý cười, thật sự khắc ghi lời Lan Sơn Quân vào lòng.
Bị nụ cười này lây nhiễm, Lan Sơn Quân cũng không khỏi cong khóe mắt, vừa vặn bị Cốc chủ bên dưới trông thấy.
Cốc chủ cũng cười: “Trông còn vui vẻ lắm.”
Đông Quân nhìn lên một cái, sau đó hờ hững ừ một tiếng.
Thế là hai người bị treo đến tối.
Gần đến giờ Dậu, Lan Sơn Quân thấy đói bụng, nàng yếu ớt gọi về phía Liên Đình: “Sư tôn, ta nên chép Thanh Tâm Chú rồi.”
Lực đạo ở cổ áo phía sau biến mất, là Đông Quân đã cho phép nàng xuống.
Lan Sơn Quân tức thì thần sắc vui mừng, chân đạp gió ung dung rời đi.
Thương Ngô vẫn còn treo trên trời nhìn bóng lưng Lan Sơn Quân mím môi.
Chẳng phải nói sẽ luôn ở bên sao.
Đợi Lan Sơn Quân ăn uống no đủ rồi chép đủ canh giờ Thanh Tâm Chú, Đông Quân mới u u nói một câu bảo nàng đi gỡ sư muội trên trời xuống.
Lan Sơn Quân nhất thời sững sờ, sau khi phản ứng lại liền vội vàng chạy ra hai bước, ngẩng đầu nhìn lên trời.
Ánh trăng trong vắt, chiếc đuôi nhọn hoắt đang móc lấy một người nhỏ bé.
Trông thật đáng thương.
Lan Sơn Quân ngự gió bay lên, từ trong lòng lấy ra linh quả mình chuẩn bị làm bữa khuya đưa đến bên miệng Thương Ngô.
“Đói rồi chứ.”
Thương Ngô thấy Lan Sơn Quân trở về đã vui mừng, nhìn thấy nàng còn mang trái cây cho mình, trong lòng càng nghĩ đến sự tốt bụng của sư tỷ.
“Đa tạ sư tỷ.”
Lan Sơn Quân đưa người xuống, thấy nàng ăn uống vui vẻ thỏa mãn, nhất thời không nói nên lời.
Thôi vậy, bữa khuya mất thì mất rồi.
Sáng sớm hôm sau, Lan Sơn Quân vội vã đến Liên Đình, phát hiện Thương Ngô cũng đã đến, còn mang theo bữa sáng cho nàng, là một ít dưa trái gì đó.