Chương 4

Đây chính là Đông Quân.

Lan Sơn Quân được đưa về Yếm Hải, ở đó một trăm hai mươi ba năm, lâu đến mức nàng suýt nữa quên mất mình không phải người của thế giới này.

Cho đến hai ngày trước Thư Linh nhắc nhở, phản diện đã xuất hiện, cảm giác nguy cơ vẫn luôn quanh quẩn trong lòng nàng liền ập đến.

Một trăm hai mươi ba năm qua nàng không hề nằm ì ra đó, vì muốn sống sót, nàng dần hòa nhập vào thế giới tu tiên này, học tập tu luyện linh lực, học cách khống chế phong.

Nàng phải gϊếŧ nó trước khi nó kịp trưởng thành!

“Ngươi xác định muốn làm như vậy sao?” Giọng điệu của Thư Linh có vẻ lo lắng.

"Không làm vậy lẽ nào chờ nó đến gϊếŧ ta sao?"

Trong lúc nói chuyện, Lan Sơn Quân và Tạ Thanh Sương đã đến được rìa ngoài của tiểu bí cảnh.

Lan Sơn Quân nhìn đám người đông nghịt trên trời dưới đất mà nhíu mày: "Đông người vậy sao?"

Tạ Thanh Sương đáp: "Dù sao cũng có lời đồn sẽ có thượng cổ thần khí giáng thế, không ai là không thèm muốn."

Lan Sơn Quân liếc nhìn nữ chính bên cạnh mình, lông mày lạnh lùng, ánh mắt lạnh nhạt, không hổ là kẻ tu vô tình đạo.

Tạ Thanh Sương cảm nhận được ánh nhìn của nàng, nghiêng đầu nhìn sang: "Có chuyện gì sao?"

Lan Sơn Quân hiếu kỳ hỏi: "Tạ sư tỷ cũng vì thượng cổ thần khí sao?"

"Không phải." Cô không nói mục đích đến đây.

Lan Sơn Quân cũng không hỏi nữa, trực tiếp lén lút hỏi Thư Linh.

"Cô ấy đến làm gì?"

Giọng nói của nó dừng lại hai giây: "Không biết."

Lan Sơn Quân không khỏi nghi hoặc.

"Ngươi không phải Thư Linh sao? Ngươi không phải hiểu rõ cốt truyện như lòng bàn tay sao?"

Nó cũng có vẻ bối rối: "Câu chuyện trong nguyên tác không bắt đầu từ đây, nhưng theo ta suy đoán, nơi này hẳn là có cơ duyên đầu tiên của nữ chính, bản mệnh kiếm của cô ấy - Dạ Hải Đường."

"Dạ Hải Đường à." Nàng nhớ lại miêu tả về thanh kiếm này trong nguyên văn: Kiếm thân mảnh dài hồng trắng, trong tay người vô tình lạnh lùng, mỗi đường kiếm đẹp như hoa nở.

Một người tu vô tình đạo, vậy mà lại cầm một thanh kiếm lãng mạn như vậy. Khi còn đọc truyện, nàng đã nghĩ, sau này Tạ Thanh Sương ở "hỏa táng tràng truy thê" nhất định phải dùng thanh kiếm này múa kiếm khai hoa để dỗ dành nữ chính khác vui vẻ, tiếc thay, căn bản không có hỏa táng tràng nào, đã kết thúc dở dang rồi.

Ánh mắt Lan Sơn Quân lướt qua một lượt, phát hiện những người có mặt chia thành năm phe, trong đó bốn phe có ranh giới phân chia rõ ràng, còn vị trí của nàng và Tạ Thanh Sương thuộc về phe hỗn tạp nhất.