Thương tích ở trên người Thương Ngô, nhưng đau đớn lại như ở trên người Lan Sơn Quân vậy.
Có một loại đau gọi là nhìn thôi cũng thấy đau.
“Sư tỷ, ta không đau.”
Thương Ngô muốn cười nhưng lại kéo đến vết thương ở khóe miệng mà thu lại, bộ dạng đó càng khiến Lan Sơn Quân thêm đau lòng.
Nói ra thì đây cũng có một phần trách nhiệm của nàng, thế là trong lòng lại thêm một phần áy náy.
Còn chưa áy náy xong, ngọc bài đeo bên hông chợt lóe lên hai cái.
Đông Quân truyền lời đến, giọng điệu nửa cười nửa không: “Đợi ta đích thân mời ngươi sao?”
Thân thể Lan Sơn Quân cứng đờ, khô khốc mở miệng hỏi Thương Ngô: “Ngươi vừa rồi tìm ta là vì sao?”
Thương Ngô cúi đầu: “Sư tôn bảo ta đến tìm sư tỷ, bảo sư tỷ đến tĩnh thất.”
Lan Sơn Quân nhìn những vết thương trên mặt Thương Ngô dần dần phai đi, lòng như tro nguội.
Đông Quân nếu muốn tìm nàng truyền lời thì cứ thế mà làm, hà cớ gì phải để Thương Ngô xuống núi tìm, kỳ thực là muốn cho nàng nhìn thấy vết thương trên người Thương Ngô đúng không.
Gϊếŧ gà dọa khỉ, kiểu dạy học một kèm một bằng roi vọt này giờ đã đến lượt nàng rồi.
Tâm trạng khi đến tĩnh thất chẳng khác nào kẻ mắc lỗi phải diện kiến bề trên.
Đứng trước tĩnh thất, Lan Sơn Quân chữ “sư tôn” còn chưa kịp thốt ra, đã bị một lực kéo thẳng vào trong.
“Đi tìm Cốc chủ rồi sao? Vậy ngươi hẳn phải biết bản thân hiện giờ đang trong tình cảnh nào chứ.” Đông Quân nói thẳng: “Ngoài việc đề thăng cảnh giới ra, ngươi còn phải tịnh tâm nữa.”
“Sau này mỗi ngày giờ Dậu đến tĩnh thất, chép Thanh Tâm Chú, một canh giờ.”
Lan Sơn Quân chậm rãi ngẩng đầu: “?”
Bậc trưởng bối hủ lậu, không chỉ giáo dục bằng roi vọt, còn dùng cả thể phạt.
Đông Quân nhướng mày: “Sao? Không muốn sao? Vậy thì trả Hỗn Độn Đồ lại cho ta.”
“Muốn ạ, muốn ạ! Sư tôn nói gì chính là đó!” Lan Sơn Quân thành thật cầm bút và giấy: “Đồ nhi biết, sư tôn nhất định là vì tốt cho ta!”
Hỗn Độn Đồ dù có nát cũng phải nát trong tay nàng!
---
Đợi Lan Sơn Quân chép xong một canh giờ Thanh Tâm Chú, xoa xoa cổ tay mỏi nhừ trở về phòng, phát hiện trên giường mình nhô lên một cục, có người đang cuộn tròn bên trong.
Lan Sơn Quân: “?”
Nàng đâu phải nhân vật chính, tình tiết leo giường thế này không nên xảy ra với nàng mới phải.
Duỗi ngón tay chọc chọc cái cục nhỏ, Lan Sơn Quân nghe thấy một tiếng lẩm bẩm khẽ khàng, như tiếng thú non, giọng nói rất quen thuộc, là Thương Ngô.
Lan Sơn Quân vén một góc chăn, thấy Thương Ngô đang ghì chặt lấy mình, vầng trán tựa vào đầu gối.
Sao lại thiếu cảm giác an toàn đến thế.
Chẳng còn cách nào khác, khi nhìn thấy cô gái xinh đẹp yếu ớt cần được quan tâm, Lan Sơn Quân không kìm được lòng mềm nhũn mà muốn chăm sóc, huống hồ với thân phận của Thương Ngô, nàng càng phải quan tâm hơn nữa.
Hình tượng sư tỷ ôn nhu xuất hiện, Lan Sơn Quân ngồi bên giường, nhẹ nhàng vỗ về lưng Thương Ngô, thủ thỉ hát một khúc nhạc không tên.
Thân thể Thương Ngô dần dần thả lỏng, hai tay ôm lấy cánh tay Lan Sơn Quân, trên mặt lộ ra nụ cười ỷ lại, an tâm.
“Nương thân.”
Thư Linh: “Ha ha.”
Lan Sơn Quân: “......”
Nàng thích làm tỷ tỷ tri kỷ, không phải hiền nương ôn nhu.
Thư Linh nhịn cười: “Ôi chao! Hài tử đang ở tuổi nhớ nương mà!”
Tay bị ôm chặt, Lan Sơn Quân đành phải nghiêng người nằm ở mép giường, không chú ý một cái là Thương Ngô đã quấn lấy cả người, người nhìn không lớn, nhưng sức tay và chân thật không nhỏ.
Hài tử ngủ không yên, còn thích nói mớ.
Lan Sơn Quân bị hành hạ cả một đêm, đến khi trời mờ sáng mới mơ màng chìm vào giấc ngủ.
Thương Ngô cũng ngủ quên.
Thế là Đông Quân ở Liên Đình đợi đến mặt trời lên cao ba sào cũng không thấy hai đồ nhi đâu.
“Ai ...”
Bóng lưng cô độc, thỉnh thoảng lại một tiếng thở dài khe khẽ.
Lúc Lan Sơn Quân dẫn Thương Ngô đến thì nhìn thấy cảnh tượng như vậy, trong đầu vô cớ hiện lên một từ ... lão nhân neo đơn.