Chương 35

Nếu không thể, vậy thế giới này có thể trực tiếp hủy diệt rồi.

Lan Sơn Quân lạnh lùng nhìn những dây leo bốn phía, từ tràn đầy sức sống đến dần dần héo úa, cuối cùng hoàn toàn tiêu tan.

Liên nhận dễ dàng quấn lấy hai tay Thương Ngô, Hạc Vấn đã xuất vỏ được một nửa bị ép trở lại.

Lan Sơn Quân khóe môi cong lên, trong lòng thở phào nhẹ nhõm, khống chế liên nhận kéo Thương Ngô đang bị trói hai tay đến trước mặt mình.

“Gọi sư tỷ.” Lan Sơn Quân vươn tay véo véo má Thương Ngô.

Thương Ngô căn bản không hề để tâm đến thắng thua của trận tỉ thí này, ánh mắt nàng vẫn dõi theo Lan Sơn Quân, vô cùng ngoan ngoãn vâng lời gọi một tiếng sư tỷ.

Trở lại mặt nước, nước trên người Lan Sơn Quân và Thương Ngô lập tức tản ra thành sương lạnh, thế giới này là do Đông Quân tạo nên, cây cỏ núi non bên trong đều do linh lực của người hóa thành, biến hóa thành hình dáng gì cũng tự nhiên theo tâm niệm của người mà chuyển động.

“Sư tôn, con thắng rồi.”

Trong hư không truyền đến tiếng cười mang ý nghĩa khó hiểu của Đông Quân.

Vạn vật trước mắt bắt đầu vặn vẹo biến hóa, không gian xé rách, Lan Sơn Quân chớp mắt một cái, lại trở về phòng mình.

Nằm ngửa trên giường, Lan Sơn Quân nghịch liên nhận, những sợi xích tinh xảo quấn lấy nhau thành một viên bi nhỏ, lăn qua lăn lại trên đầu ngón tay Lan Sơn Quân.

“Ngươi tên, Bất Tận.”

Vạn ngàn biến hóa, vô cùng vô tận.

Liên Đình...

Đông Quân đầu ngón tay khẽ gõ lên Hạc Vấn trên mặt bàn, tiếng kiếm kêu vang, tố cáo sự bất mãn và oán niệm.

“Vừa rồi vì sao không dùng kiếm, ngươi nhường nàng sao?”

Thương Ngô mím môi không giải thích.

Đông Quân liếc nàng một cái, biết cái tính khí chó má tự mang từ huyết mạch kia của nàng lại phát tác rồi, y hệt một người nào đó.

“Thế này đi, ngươi tỉ thí với ta một trận, ta biết các ngươi đều có kiêu ngạo, người này không phục người kia không phục, ngươi có thể kiêu ngạo, nhưng cũng phải có thực lực để kiêu ngạo.”

Đông Quân phất tay kéo Thương Ngô vào một không gian hư vô, không có gì cả, không tồn tại chuyện lợi thế hay yếu thế.

Thương Ngô tay cầm Hạc Vấn, thấy Đông Quân chắp tay đứng thẳng mày nhíu lại: “Kiếm của người đâu?”

Nàng biết, Đông Quân là bậc nhất kiếm thuật bốn biển, là kiếm tu số một.

“Đối phó ngươi, không cần.” Đông Quân ngữ khí nhàn nhạt.

“Trong vòng trăm chiêu, cho dù là kiếm của ngươi hay chính ngươi, chạm được vào ta.” Khóe miệng Đông Quân nhếch lên một nụ cười nhạt, như đang chế giễu chuyện này vĩnh viễn không thể xảy ra: “Ngươi chính là sư tôn của ta.”

Ham muốn thắng thua trong lòng đã thành công bị kí©h thí©ɧ, Thương Ngô rút Hạc Vấn ra, sâu trong đồng tử lóe lên một tia màu xanh.

“Đây là người nói đấy!”

Bóng dáng Thương Ngô nhanh đến mức chỉ còn lại tàn ảnh, chưa đầy một hơi thở đã đến trước mặt Đông Quân, mũi kiếm cách tim Đông Quân không quá một tấc.

Người vẫn còn trước mắt, nhưng sau lưng Thương Ngô lại trúng một chưởng, nàng chật vật xuyên qua hư ảnh trước mặt ngã xuống đất, lập tức toàn thân khí huyết cuộn trào, cổ họng trào lên vị tanh ngọt.

Đông Quân khí định thần nhàn đứng lơ lửng giữa không trung.

“Còn muốn tiếp tục không?”

Chỉ một chiêu đã có thể thấy rõ sự khác biệt một trời một vực.

Thương Ngô cắn răng, không chịu thua mà đứng dậy.

Từng chiêu từng chiêu vung tới, từng lần từng lần bị đánh ngã.

Trong nháy mắt trăm chiêu đã qua, Đông Quân vẫn áo trắng phiêu dật dáng vẻ tiên nhân, còn Thương Ngô thì y phục tả tơi, trên mặt càng thêm bầm tím.

“Đừng cho rằng ta dùng cảnh giới cao để ức hϊếp ngươi, ở thế giới này ta đã áp cảnh giới xuống Sinh Tử Cảnh. Là kiếm chiêu của ngươi sơ hở trăm bề, đã cho ta cơ hội phản công.” Đông Quân đi đến trước mặt Thương Ngô, nửa cúi người nhẹ giọng nói: “Huyết mạch không phải vốn liếng để ngươi kiêu ngạo, thực lực mới là. Ta đã đánh không chỉ một con Thanh Long như ngươi đâu.”