Chương 34

Đúng vậy, thế giới mà Đông Quân mở ra này không ngừng biến hóa, giờ đã trở thành một vùng biển, đối với Lan Sơn Quân có thủy linh căn bẩm sinh là một lợi thế tuyệt đối.

Đây là thiên vị sao?

Hay là Đông Quân cho rằng nàng nhất định sẽ bại dưới tay Thương Ngô, nên mới tạo ra một môi trường có lợi thế như vậy cho nàng.

Hai người đứng yên trên mặt nước, không ai nhúc nhích.

Trong hư không lại lần nữa truyền đến giọng nói của Đông Quân: “Lan Sơn, ngươi là sư tỷ, tỉ thí điểm đến là được rồi.”

Lan Sơn Quân: “......”

Lời này không nên nói với nàng mới phải.

Lan Sơn Quân hít sâu một hơi, hướng về phía Thương Ngô đối diện gật đầu: “Sư muội.”

Thương Ngô học theo dáng vẻ của nàng, khẽ cười: “Sư tỷ, xin hãy chỉ giáo.”

Hạc Vấn xuất vỏ, Thương Ngô biểu cảm nghiêm túc.

Lan Sơn Quân vung cổ tay, liên nhận rút ra khỏi nước, trong chớp mắt kéo dài trăm mét, quấn lấy vây khốn bốn phía.

Hai lưỡi mỏng đuổi theo ý thức của chủ nhân mà lao về phía kiếm tu trên mặt nước.

Bốn phía Thương Ngô mặt nước nổ tung, nàng giơ tay đỡ một lưỡi mỏng, khi lưỡi khác từ phía sau đánh tới thì nương theo lực đạo nhảy vọt lên, đạp lên lưỡi mỏng đang bay tới mà bay vυ"t lên không.

Lan Sơn Quân nheo mắt, vừa rồi nước bắn lên do động tác của Thương Ngô như vạn ngàn ngân châm dày đặc tạo thành một màn trắng xóa.

“Đi.”

Lan Sơn Quân khẽ nói một tiếng, ngân châm cùng lúc chuyển động, lưỡi mỏng bị Thương Ngô tránh được cũng ở trong đó, chúng ẩn mình giữa ngân châm, lóe lên ánh sáng xanh lam u lạnh, như đôi mắt của loài thú nào đó, theo ngân châm từ từ tụ lại thành hình, giữa không trung xuất hiện một con du hươu khổng lồ màu trắng bạc, dang rộng cánh lao về phía Thương Ngô.

Bộ xương của du hươu đều do liên nhận trong tay Lan Sơn Quân tạo thành, phẩm cấp của liên nhận cao hơn Hạc Vấn trong tay Thương Ngô, hai người lại cùng là Sinh Tử Cảnh, nói chung thì Thương Ngô không thể chém hạ con du hươu này.

Nhưng đó chỉ là nói chung, dù sao Thương Ngô cũng không phải người bình thường.

Lan Sơn Quân nắm chặt liên nhận trong tay, trong mắt phản chiếu cảnh tượng du hươu và người kia giao chiến giữa không trung.

Du hươu không bị chém hạ, Thương Ngô cũng không bị đánh ngã.

Vô số dây leo từ dưới nước điên cuồng mọc lên, vài sợi lớn nhất và mạnh nhất thẳng tắp vυ"t lên trời, ngay khoảnh khắc du hươu sắp dang cánh ôm lấy Thương Ngô đã vững vàng trói chặt đôi cánh của nó!

Mộc linh căn!

Thương Ngô vậy mà lại là mộc linh căn!?

Giây tiếp theo, mắt Lan Sơn Quân lóe lên lửa, những dây leo trói du hươu tự bốc cháy, làm bốc hơi toàn bộ giọt nước tạo thành lông vũ, tại chỗ chỉ còn lại một bộ xương.

Lan Sơn Quân: “......”

Song linh căn?

Lan Sơn Quân không nhịn được ngẩng đầu mỉm cười với thế giới này.

Phản diện thì ghê gớm lắm sao? Phản diện thì có ưu đãi sao? Dựa vào đâu mà nàng ta một song linh căn lại có tốc độ tu luyện nhanh như vậy chứ!? Thế giới này có lỗi rồi!

Thương Ngô thấy Lan Sơn Quân đứng ngây người một lúc lâu không động, liền thu kiếm muốn xuống xem, mũi chân vừa chạm mặt nước, một luồng lực hút mạnh mẽ trực tiếp cuốn nàng ta vào trong.

Dưới nước, Thương Ngô vừa ổn định hơi thở, liên nhận của Lan Sơn Quân đã đuổi tới, lan tràn vô tận dưới nước, điên cuồng sinh trưởng như rong rêu.

Lan Sơn Quân thu lại cảm xúc, trong lòng hiểu rõ mình không thích hợp cận chiến, nàng chỉ có thể khống chế liên nhận và nước xung quanh đẩy Thương Ngô ra xa hết mức có thể, nàng kéo Thương Ngô xuống nước, kiềm chế năng lực hỏa linh căn của nàng.

Tuy nói thủy sinh mộc, nhưng thủy mạnh cũng có thể làm suy yếu mộc.

Lan Sơn Quân còn nhớ thiết lập của thế giới này về linh căn, song linh căn dù có mạnh đến mấy, thuộc tính trong đó cũng không mạnh bằng đơn linh căn bẩm sinh, cho nên ở cùng cảnh giới, thủy của Lan Sơn Quân áp đảo mộc của Thương Ngô.