Chương 32

Bốn mắt nhìn nhau, đáy mắt là cùng một sự sắc bén.

Tạ Thanh Sương đến tiểu viện của Tạ Ưu.

Trước căn nhà nhỏ trong tiểu viện, hai bên là một mảnh đất hoang, bên trong lờ mờ thấy vài cây linh thảo gầy gò khô héo sắp chết.

“Sư tôn.”

“Vào đi.” Giọng Tạ Ưu có chút lạnh nhạt.

Tạ Thanh Sương rũ mi mắt, đặt kiếm ở ngoài sân rồi bước vào.

Tạ Ưu đang xem y thư, tay cầm ngân châm, bên cạnh nằm một con giao yêu bị đứt đuôi. Vết thương trên người giao yêu đã lành được hơn nửa, Tạ Ưu còn chu đáo mặc cho nàng ta một bộ quần áo.

Giao yêu nhìn thấy Tạ Thanh Sương, mắt ngấn lệ cầu cứu nàng.

Tạ Thanh Sương làm như không thấy, đi đến trước mặt Tạ Ưu, trước khi nàng ấy kịp hỏi thì đã mở miệng trước, đây cũng là lần duy nhất nàng bất kính với Tạ Ưu.

“Sư tôn, con đã tìm thấy Thần Hư rồi.”

Tạ Ưu nhìn đứa bé này lớn lên, tự nhiên biết tính cách của nàng, câu nói này không phải để bẩm báo với nàng về những thu hoạch trong tháng qua ở Thượng Tiên Đài, mà là đang trốn tránh, trốn tránh chuyện nàng muốn hỏi.

“Thanh Sương, ngươi có biết điều khó nhất của Minh Hồn Cảnh là gì không?” Tạ Ưu liền không nói thẳng.

Tạ Thanh Sương rũ mắt xuống: “Trảm ma.”

Trảm tận tâm ma, phương nhập Thái Hư.

“Sư tôn yên tâm, đồ nhi đã biết tâm ma, nhất định sẽ làm được trảm ma!”

Mi mắt Tạ Ưu buông lỏng, nhìn Tạ Thanh Sương thần sắc dịu đi: “Đừng khiến vi sư thất vọng.”

“Đến đây, giúp ta giữ chặt nàng ta.” Tạ Ưu chỉ vào con giao yêu bên cạnh.

Giao yêu lập tức trợn tròn mắt, nhưng miệng bị phong ấn nên không thể kêu lên lời.

Tạ Thanh Sương đưa tay giữ chặt cái đuôi giao yêu đang loạn động đầy sức lực, không hiểu hỏi: “Sư tôn cần con giao yêu này làm gì?”

Tạ Ưu cầm ngân châm đối chiếu với y thư, dường như đang tìm huyệt vị.

“Chẳng phải Lan Sơn Quân vô cớ động tình sao, ta cứ thử trước trên người giao yêu này, tìm ra vấn đề rồi hẵng trị Lan Sơn Quân.”

Trong lúc nói chuyện, ngân châm chẳng chút do dự đâm xuống, giao yêu trợn trừng hai mắt, cái đuôi đều thẳng tắp.

Tạ Thanh Sương: “......”

May mà không phải trực tiếp trị cho Lan Sơn Quân.

Lan Sơn Quân vừa trở về Đạp Vân Cư đã hắt hơi một cái không hề báo trước, nàng xoa xoa cánh tay, thầm nghĩ có lẽ lúc ở Thượng Tiên Đài đã bị linh lực của Tạ sư tỷ làm cho lạnh.

Trong lúc suy tư, nhiệt độ xung quanh tăng vọt, khí lạnh bị xua tan sạch sẽ.

Linh lực màu lam nhạt không ngừng tuôn về phía Lan Sơn Quân.

Lan Sơn Quân vừa quay đầu, đã thấy Thương Ngô đang dùng linh lực sưởi ấm không khí xung quanh nàng.

Lan Sơn Quân: “......”

Thật lãng phí, thật phung phí.

Ngoài việc tiếc nuối linh lực, Lan Sơn Quân còn hơi cảm động.

Một đứa trẻ tốt biết bao, biết lạnh biết nóng.

Thương Ngô mỉm cười với nàng.

“Thôi thôi được rồi, lát nữa để sư tôn nhìn thấy.” Lan Sơn Quân ấn tay Thương Ngô.

Thương Ngô bĩu môi: “Người nhìn thấy thì sao chứ.”

Lan Sơn Quân thấy thái độ của nàng đối với Đông Quân có phần lười nhác tùy tiện, thầm nghĩ thế này không được, phải dạy nàng biết tôn trọng người lớn, yêu thương trẻ nhỏ.

Đúng lúc Đông Quân trở về, thấy hai người đứng ở cửa chính: “Đứng làm thần giữ cửa sao?”

Mắt Lan Sơn Quân sáng lên, cơ hội để lấy thân làm gương chẳng phải đã tới rồi sao.

Nàng khẽ ho một tiếng, vỗ vỗ vai Thương Ngô, rồi nâng tay cúi mình với thái độ cung kính: “Sư tôn.”

Thương Ngô: “......”

Đông Quân lập tức hiểu ý Lan Sơn Quân, người khẽ nghiêng mình đối diện với Thương Ngô, chuẩn bị nhận lễ của nàng.

Thương Ngô nhìn thấy tất cả: “............”

Thấy Thương Ngô vẫn chưa hành lễ, Lan Sơn Quân đưa tay móc móc ngón tay Thương Ngô.

“Sư muội.”

Ngón tay Thương Ngô như bị điện giật, quỷ khiến thần xui mà làm theo động tác của Lan Sơn Quân hành lễ: “Sư tôn.”

“Ừm.”

Tiếng “ừm” của Đông Quân kéo dài rất lâu, khiến Thương Ngô nghiến răng ken két.

Đợi hai người đứng thẳng lưng, Đông Quân mới nhẹ giọng nói: “Tháng sau là Chu Tước Thịnh Yến, các ngươi theo ta cùng đi.”