Chương 31

Lan Sơn Quân nheo mắt, đặt chân lên Thông Thiên Chi Lộ, từng bước một đi về phía Thượng Tiên Đài.

“Sư tỷ......” Lời Thương Ngô vừa thốt ra, liền thấy luồng gió sắc bén đột nhiên tan ra xung quanh Lan Sơn Quân, cuối cùng mềm mại ngoan ngoãn ôm lấy vạt áo nàng, không hề có ý ngăn cản, ngược lại còn cúi đầu sát đất cung kính tiễn nàng đi.

“...... Thật lợi hại.”

Thương Ngô đi phía sau Lan Sơn Quân, tận mắt nhìn thấy Thượng Tiên Đài đang gió nổi mây vần dần dần trở nên yên bình.

Lan Sơn Quân ngẩng cao đầu, khí chất đạm nhiên. Thực chất trong lòng lại phát điên ...

“Ha ha ha ha ha Cốc chủ ngươi thật có mắt nhìn!!! Đáng lẽ phải để ta đến đón, cái gì mà Thượng Tiên Đài, đây chẳng phải như nhà mình tùy tiện đi lại sao.”

Thượng Tiên Đài sau khi gió ngừng nhìn qua không khác gì mặt biển bình thường, chỉ là yên tĩnh hơn, không còn cuộn sóng, thậm chí có thể bước đi trên đó, tựa như một tấm gương xanh biếc.

Mặt gương theo từng bước chân của người đến mà gợn sóng, lan xa ra, cho đến khi lan tới bên cạnh Tạ Thanh Sương đang đả tọa cách đó không xa thì bị linh lực quanh người nàng lại chấn trở về.

Ở trong xoáy nước đầy hiểm nguy này hơn một tháng, Tạ Thanh Sương cũng không có vẻ gì chật vật, chỉ có một tầng quầng thâm dưới mắt làm tăng thêm vài phần mệt mỏi trên sắc mặt nàng.

Sự biến động nhỏ khiến Tạ Thanh Sương giật mình, nàng đột nhiên mở mắt, hàn ý thấu xương tản ra, băng sương từ dưới thân nàng lập tức khuếch tán, trong một hơi thở, cả Thượng Tiên Đài sương tuyết bay lượn tự thành một phương thế giới.

Minh Hồn Cảnh đại viên mãn, Tạ Thanh Sương sắp phá cảnh rồi.

Lan Sơn Quân hít sâu một hơi mỉm cười.

Sao từng người một đều phá cảnh nhanh đến vậy chứ.

“Tạ sư tỷ, chúc mừng nhé, sắp phá cảnh rồi.” Lan Sơn Quân bước tới.

Tạ Thanh Sương thấy là Lan Sơn Quân thì hàn ý trong mắt hạ xuống, một vẻ phức tạp chợt lóe qua, nàng đứng dậy thu lại linh lực đang tỏa ra, vừa định mở miệng, ánh mắt chợt chuyển động, nhìn về phía sau Lan Sơn Quân.

Sương tuyết lại trỗi dậy, mang theo khí tức lạnh lẽo càn quét tới.

Thương Ngô nghiêng đầu liếc nhìn sương tuyết ẩn chứa sắc bén xung quanh, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười như có như không mang ý trào phúng.

Nàng khẽ rũ mắt, nhìn thấy lưỡi kiếm chỉ mới rút ra được nửa chừng trong tay nữ nhân.

Không khí chìm vào tĩnh lặng, rất lâu sau ...

“Lan Sơn, chuyện ngày hôm đó ta rất lấy làm tiếc.” Tạ Thanh Sương chân thành xin lỗi.

Lan Sơn Quân khẽ tặc lưỡi, bất mãn nói: “Là do bản thân ta thực lực không đủ nên bị thương, liên quan gì đến Tạ sư tỷ chứ, Cốc chủ cũng thật là, sao lại có thể tính lên đầu nàng được.”

Tạ Thanh Sương chỉ khẽ cười một tiếng, rồi đạm nhiên nói: “Về thôi.”

Khi lướt qua Thương Ngô, mi mắt Tạ Thanh Sương âm trầm rũ xuống.

Rời khỏi Thượng Tiên Đài, xoáy nước trong chớp mắt cuộn trào, dường như dáng vẻ yên bình vừa rồi chưa từng tồn tại.

Ba người đi về phía Dương Cốc, Lan Sơn Quân ngự gió ở giữa, Tạ Thanh Sương và Thương Ngô lần lượt ngự kiếm ở hai bên trái phải nàng.

Không khí dường như ngưng trệ, Lan Sơn Quân nhận thấy một chút bất thường, nàng hỏi Thư Linh:

“Hai nàng ấy sao không nói một lời nào?”

Thư Linh: “Như vậy chẳng phải hợp ý ngươi sao, như vậy sau này Thương Ngô sẽ không vì hai nữ chủ thân thiết mà sinh ra hiềm khích nữa, trực tiếp tránh được tình tiết phản diện, ngươi tác hợp cho nhân vật chính chẳng phải dễ dàng hơn sao.”

“Đúng rồi!”

Sự ngượng ngùng khi Lan Sơn Quân kẹt ở giữa tan biến, nàng rất hài lòng với trạng thái quan hệ hiện tại của Thương Ngô và Tạ Thanh Sương.

Trở về Dương Cốc, Tạ Thanh Sương phải đi tìm Cốc chủ phục mệnh, Lan Sơn Quân và Thương Ngô cũng phải về Đạp Vân Cư, ba người liền chia tay tại đây.

Đi được một đoạn đường, Tạ Thanh Sương nheo mắt quay đầu lại.

Lúc này, Thương Ngô đang ngự kiếm đi lên dường như cũng nhận ra, cúi mắt nhìn xuống, ánh mắt hai người giao nhau giữa không trung.