Chương 30

Hơn nữa, cũng chưa từng nghe nói phá cảnh còn có thể cao lên đấy!

“Thư Linh, ngươi có phải đã nhầm rồi không, Thương Ngô mới là nhân vật chính đúng không?”

Thư Linh: “Đây là thế giới tu tiên, có gì mà kỳ lạ chứ. Thương Ngô nếu không có chút thiên phú nào trên người, làm sao sau này có thể trực tiếp gϊếŧ xuyên Tứ Hải được chứ.”

Cũng đúng.

Lan Sơn Quân dần dần chấp nhận cách nói này.

“Sư tỷ, trong lúc người dưỡng thương, Cốc chủ đã nhờ ta chuyển lời cho người, nói rằng sau khi người tỉnh lại thì đi Thượng Tiên Đài đón Tạ Thanh Sương về.”

Thân hình Lan Sơn Quân khẽ khựng lại, không thể tin được nhìn Thương Ngô: “Đi đâu? Đón ai?”

Thương Ngô không hiểu, lặp lại: “Đi Thượng Tiên Đài, đón Tạ Thanh Sương.”

Lan Sơn Quân nhíu mày, Tạ Thanh Sương sao lại đi Thượng Tiên Đài, Cốc chủ bảo nàng đi đón, lẽ nào là do Cốc chủ phạt?

“Tạ sư tỷ đi từ khi nào?” Lan Sơn Quân sốt ruột nắm chặt cổ tay Thương Ngô lôi người ngự phong mà đi, rõ ràng đã quên rằng Thương Ngô hiện tại cùng cảnh giới với nàng, có thể tự mình ngự kiếm.

Gió lướt qua bên mặt, nhẹ nhàng mang theo hương thơm của Tam Tâm Thanh Liên.

“Khi Đông Quân dẫn chúng ta ra khỏi Sương Lâm, nàng ấy đã quỳ ở phía trước Sương Lâm, sau đó không lâu Cốc chủ liền lệnh nàng ấy đến Thượng Tiên Đài, cho đến khi sư tỷ lành vết thương đi đón mới có thể quay về.” Thương Ngô nhìn về phía Lan Sơn Quân, bộ y phục mỏng manh của nữ nhân ôm sát lấy cơ thể theo gió, thân hình hiện rõ mồn một.

Thương Ngô rũ mắt tránh đi ánh nhìn, mím môi nhắc nhở: “Sư tỷ có muốn thay một bộ quần áo rồi đi không?”

Lan Sơn Quân cúi đầu nhìn một cái, quả thật ra ngoài với bộ dạng này có chút không chỉnh tề, không được nhã nhặn.

Nhớ ra trong ngọc bài dường như vẫn còn pháp y cấp thấp ngày trước để lại, Lan Sơn Quân khẽ động tâm niệm, một bộ pháp y màu xanh nước biển chỉnh tề khoác lên người, sự phối hợp giữa xanh lam và trắng càng tôn lên khí chất ôn nhã hòa nhã của Lan Sơn Quân, mái tóc dài được buộc gọn sau gáy bằng dải tóc cùng màu, những sợi tóc xanh bay bay vô tình rơi vào cổ áo Thương Ngô, lành lạnh hơi ngứa, mang theo mùi hương quen thuộc.

“Cốc chủ vì sao lại phạt nàng ấy?”

Ánh mắt Thương Ngô khẽ động, dừng lại trên khuôn mặt nghiêng của nữ nhân phía trước.

“Nghe những người khác nói, là vì nàng ấy đã không bảo vệ tốt sư tỷ.”

Lan Sơn Quân đầu đầy dấu hỏi.

Chuyện này có trách thế nào cũng không thể trách lên đầu Tạ Thanh Sương được, Cốc chủ cũng không phải là người không hiểu lý lẽ mà?

Thượng Tiên Đài không nằm trong địa phận Dương Cốc, nhưng lại được nối liền với Dương Cốc và biển sâu bằng một Thông Thiên Chi Lộ.

Ngàn năm trước, một vị tu sĩ đại năng tại Đông cảnh Dương Cốc, đạp lên tia nắng đầu tiên của Tứ Hải ngày đó mà phi thăng. Nơi nàng phi thăng, nước biển tụ thành một xoáy nước rộng mười dặm vuông, xoáy nước đó được gọi là Thượng Tiên Đài. Ngàn năm sau, các tu sĩ nối tiếp nhau đi đến Thượng Tiên Đài phía Đông Hải, chính là để đặt chân vào Thần Hư, lĩnh ngộ linh ý mà vị Thượng Tiên phi thăng trước đó để lại, cũng có thể tại Thượng Tiên Đài nghênh đón mặt trời mà phi thăng.

Ngàn năm qua, đừng nói linh ý, ngay cả người có thể tìm thấy Thần Hư trong xoáy nước đó cũng ít ỏi vô cùng, một khi đã lên mà không thể quay về, chỉ có một kết cục ... bị cuốn vào xoáy nước, chôn xương Đông Hải.

Còn đối với đồ sinh Dương Cốc mà nói, Thượng Tiên Đài là nơi đồ sinh phạm lỗi lớn phải chịu phạt, ý định ban đầu của Cốc chủ khi đặt ra quy tắc này thực ra không chỉ để trừng phạt, mà còn là để đồ sinh phạm lỗi được chính đạo chính tâm.

Từ khi Lan Sơn Quân vào cốc, nàng chưa từng thấy ai chịu hình phạt nặng như vậy, người đầu tiên lại chính là Tạ Thanh Sương.

Gần Thượng Tiên Đài, hơi nước xung quanh đột ngột tăng lên, gió cũng trở nên sắc bén, như những mảnh lưỡi mỏng bao quanh Thượng Tiên Đài, dường như muốn cuốn tất cả mọi thứ đến gần đây vào trong, rồi nghiền nát hoàn toàn.