Tạ Thanh Sương mím môi, cổ tay khẽ rung, vẩy sạch vết máu, ánh mắt chuyển sang con giao yêu đứt đuôi.
Nàng từng bước một đi tới, đang định một kiếm kết liễu nàng ta thì Cốc chủ và Đông Quân đã đến.
“Thanh Sương.”
Giọng Cốc chủ lạnh và trầm hơn bình thường, giống như đang kìm nén lửa giận.
Ánh mắt Tạ Thanh Sương khẽ động, thu kiếm lại, quay người hành lễ với hai người.
“Sư tôn, Đông Quân.”
Tạ Ưu chậm chạp không mở miệng, cứ như vậy nhìn Tạ Thanh Sương cúi gập người.
“Ta đi đưa các nàng ra.” Đông Quân nói đoạn, chấp tay sau lưng đi vào Vụ Lâm.
Tạ Ưu hít sâu một hơi, vung ra một luồng linh lực bao bọc Tạ Thanh Sương, mạnh mẽ ép nàng quay người quỳ xuống trước Vụ Lâm.
“Khi nào Đông Quân đưa người ra ngoài, khi đó ngươi mới được đứng dậy đi tìm ta.”
Tạ Thanh Sương không nói một lời.
Tạ Ưu mang theo con giao yêu đứt đuôi rời đi.
Trời lại đổ mưa, Tạ Thanh Sương lưng thẳng tắp quỳ gối, vỏ kiếm trong tay cùng với lưỡi kiếm từng tấc từng tấc nứt ra, cuối cùng hóa thành tro bụi bị nước mưa cuốn trôi mất hút.
“Đáng chết!”
Một tiếng chửi thề thấp giọng truyền ra trong màn sương mù, giây tiếp theo, cái đuôi dài thô như eo người phá tan màn sương, một lần nữa đến trước ngã ba quen thuộc.
Thương Ngô ôm Lan Sơn Quân sốt ruột nhìn hai ngã rẽ trước mặt, hai ngã rẽ này nàng đều đã đi qua, nhưng loanh quanh mãi vẫn quay về đây.
“Đau...”
Nghe thấy tiếng rêи ɾỉ vô thức của Lan Sơn Quân, đồng tử của Thương Ngô lập tức biến thành một đường kẻ dọc, đầu lưỡi vô thức thò ra liếʍ liếʍ môi.
Cùng lúc đó, Lan Sơn Quân đột nhiên mở bừng mắt, đáy mắt dường như đang cháy lửa. Nàng đột nhiên thở dốc, hai tay nắm chặt vạt áo người trước mặt kéo người đó về phía mình.
Đôi mắt mơ hồ, giãy giụa không ngừng quay cuồng, lý trí từ từ trở lại, Lan Sơn Quân cuối cùng cũng nhìn rõ khuôn mặt gần kề.
Vẻ đẹp ấy, vừa xa lạ, lại mang theo một cảm giác quen thuộc đến kỳ lạ, cùng với cảm giác nóng bỏng khó chịu đang truyền khắp cơ thể lúc này, tất cả đều khiến Lan Sơn Quân không thể không nhớ lại chuyện đã xảy ra trong bí cảnh mấy ngày trước và xà mỹ nhân mà nàng đã gặp trong bí cảnh.
Dù không nhớ được dung mạo của xà mỹ nhân đó, nhưng khoảnh khắc nhìn thấy nữ nhân trước mắt, Lan Sơn Quân liền xác định được ...
“Là ngươi!”
Cắn răng nghiến lợi thốt ra một câu, Lan Sơn Quân không chút do dự vung xích liêm quấn lên cổ xà mỹ nhân.
“Sư, sư tỷ.”
Thương Ngô bị ép phải khom lưng, Lan Sơn Quân nhân cơ hội thoát khỏi vòng tay nàng, một cước đạp vào vai nữ nhân, gắng gượng đạp không đứng trên cao, đồng thời kéo chặt sợi xích hơn.
Xương bả vai trái vỡ vụn, Lan Sơn Quân có chút bất tiện khi hành động, nhưng lúc này máu nóng cuộn chảy khắp người khiến nàng không cảm thấy cơn đau thấu xương.
Đuôi dài xanh biếc gần như hoàn toàn dán trên nền bùn lầy, tựa như con người quỳ một gối, Thương Ngô ngẩng đầu, một đầu khác của xích liêm bị người trên thân cây nắm chặt.
“Sư tỷ.”
Thương Ngô muốn lại gần hơn, ngẩng mắt lên lại thấy trong đáy mắt Lan Sơn Quân đè nén sự sợ hãi và chán ghét khi nhìn cái đuôi phía sau mình.
“Ghê tởm.”
Lời thì thầm theo bản năng, Lan Sơn Quân loạng choạng lùi lại một bước, xích liêm trong tay từng tấc một siết chặt.
Từng đợt tê dại dục niệm không ngừng kí©h thí©ɧ Lan Sơn Quân, nàng hết sức khống chế sự tỉnh táo, nhưng ý thức vẫn bắt đầu hỗn loạn, chân tay mềm nhũn.
Sát tâm lại trỗi dậy, Lan Sơn Quân rõ ràng biết nàng chỉ dựa vào chính mình căn bản không thể vượt qua lần phát tình này, nàng phải gϊếŧ chết con xà yêu phía dưới trước khi mình mất đi quyền kiểm soát thân thể.
Không chút do dự, Lan Sơn Quân điều khiển lưỡi mỏng ở đầu kia của xích liêm nhắm thẳng vào thủ cấp đối phương, đồng thời lợi dụng gió xung quanh thuận theo sợi xích trên tay mình mà xiết chặt.