Chương 22

Nàng không đáp lại sát tâm của mình.

Nếu để Đông Quân nhìn ra sát tâm của nàng là hướng về Thương Ngô, e rằng sẽ bị thanh lý môn hộ mất.

“Thật sao?” Ngón tay Đông Quân khẽ gõ lên mặt bàn đá.

Lan Sơn Quân cứng đầu gật đầu: “Thật ạ!”

Một lúc sau, Đông Quân phất tay áo, trước mặt Lan Sơn Quân xuất hiện một cuộn trục.

“Hãy nhớ kỹ, sát tâm không thể quá nặng.”

Lời vừa dứt, mắt Lan Sơn Quân chợt hoa lên, bóng dáng Đông Quân đã biến mất, ngay cả những đóa hoa trong tay Thương Ngô cũng không thấy đâu.

Thương Ngô khẽ hừ một tiếng: “Đồ keo kiệt.”

Nói xong nàng lại chớp chớp mắt nhìn Lan Sơn Quân, trong mắt lộ ra vài phần lo lắng: “Kim Đan của sư tỷ có ổn không?”

Cô gái xinh đẹp vừa tặng hoa vừa quan tâm, Lan Sơn Quân mềm lòng, mỉm cười với nàng: “Đã không sao rồi.”

,

Trở về phòng, Lan Sơn Quân rối rắm đến mức kêu a a thành tiếng.

“Hôm qua quả thật là Liễu Ngộ An ra tay trước, không trách Thương Ngô được.”

“Tư chất tốt là do trời định, ta đâu thể vì điều này mà tiễn nàng ta một đoạn được chứ.”

“Thật ra nàng ấy đối với ta vẫn rất thiện ý.”

Thư Linh: “...”

Vừa dứt lời lầm bầm, tiếng nói mềm mại ngọt ngào vang lên ngoài cửa: “Sư tỷ.”

“Sư tỷ, ta lại hái cho tỷ mấy đóa sen này.” Thương Ngô ôm sen đứng ở cửa, trên cánh hoa còn lấp lánh linh lực đang cẩn thận dưỡng hoa.

Lan Sơn Quân vừa mở cửa liền một mùi hương quen thuộc ập vào mặt.

“Hôm qua là ta dọa sư tỷ rồi, xin lỗi.” Thương Ngô cúi đầu giải thích.

Lan Sơn Quân cúi người nhận lấy hoa từ tay nàng, bàn tay áp vào má cô gái xoa nhẹ, dịu giọng nói: “Không trách sư muội, cảm ơn hoa của sư muội, sư tỷ rất thích.”

Thương Ngô nghe nàng nói thích, liền ngẩng đầu lên, đôi mắt sáng như sao trời.

Tiễn Thương Ngô đi, Lan Sơn Quân về phòng chăm sóc mấy đóa sen.

Thư Linh: “Vậy nên?”

Lan Sơn Quân: “Ta tin dung mạo do tâm sinh.”

Thư Linh: “......”

Kẻ háo sắc thì cứ nói thẳng ra đi, còn mặt~ do~ tâm~ sinh~ nữa chứ...

“Một chuyện cũng không thể nhìn ra điều gì, vả lại vốn dĩ là do Liễu Ngộ An tự tìm cái chết, tiểu sư muội ra tay cũng là để tự bảo vệ mình.” Lan Sơn Quân tiếp tục nói: “Hơn nữa, ra tay với một đứa trẻ có phải là quá tội lỗi không?”

Thư Linh im lặng, Lan Sơn Quân lấy ra cuộn trục do Đông Quân đưa, mở ra, nhìn thấy một khoảng trống không.

Đóng cuộn trục lại, Lan Sơn Quân thấy trên đầu trục in ba chữ nhỏ đen nhánh.

“Hỗn, Độn, Đồ.”

“Hỗn Độn Đồ!” Thư Linh đột nhiên kêu lên một tiếng.

Lan Sơn Quân giật mình, không kìm được tặc lưỡi: “Làm gì mà giật mình thế, ngươi biết nó ư?”

Thư Linh bị ngữ khí không tin tưởng của nàng làm cho giọng nói cao hẳn lên: “Ta là Thư Linh đấy! Đương nhiên ta biết!”

“Hỗn Độn Đồ! Pháp bảo mà phản diện dùng để nuốt chửng sinh hồn trong sách!”

Lan Sơn Quân được câu nói này nhắc nhở, liền nhớ ra, phản diện chính là nhờ có thứ này mà tu vi trực tiếp tăng vọt tới Quy Khư Tiên Cảnh, nhất bộ đăng tiên, gϊếŧ xuyên bốn bể, đè nhân vật chính xuống đất mà giày vò.

Lan Sơn Quân rối loạn rồi.

Nếu Hỗn Độn Đồ vốn dĩ đã ở trong tay Đông Quân, vậy trong nguyên tác nó đáng lẽ đã được trao cho Thương Ngô, nhưng giờ sao lại ở trong tay nàng?

---

Sáng sớm, Lan Sơn Quân vừa mở cửa, hương thơm thoang thoảng quẩn quanh chóp mũi, đập vào mắt nàng đầu tiên là những đóa Tam Tâm Thanh Liên tinh khôi không chút bụi bặm, nhưng ở đầu cánh sen lại điểm xuyết một chút hồng nhạt, trên cánh sen vẫn còn vương những hạt sương sớm.

Sau ba bốn đóa sen nở cùng nhau là Thương Ngô vẫn còn non nớt, Thương Ngô tươi cười rạng rỡ nâng đóa hoa trong tay lên, đưa đến trước mặt Lan Sơn Quân.

“Sư tỷ, chào buổi sáng ạ.”

Cảnh tượng như vậy, Lan Sơn Quân đã thấy suốt nửa tháng. Nửa tháng này, ao sen của Đông Quân sắp bị Thương Ngô vặt trụi, còn phòng của Lan Sơn Quân thì sắp bị ngấm mùi Tam Tâm Thanh Liên rồi.