Chương 20

Thư Linh: “Vậy bây giờ ngươi định làm gì, là tiếp tục nuôi dưỡng tiểu sư muội, hay là tiễn nàng một đoạn?”

Lan Sơn Quân lặng lẽ nhìn trời: “Liễu Ngộ An một giây thăng thiên, ta có đánh lại nàng ta không?”

Thư Linh: “Dựa theo cảnh giới hiện tại của các ngươi, ngươi đánh lại được.”

Lan Sơn Quân lật người ngồi dậy: “Nàng ta bây giờ cảnh giới gì?”

“Kim Đan.”

Lan Sơn Quân lại nằm xuống, tan vỡ nói: “Sao lại biếи ŧɦái hơn cả Tạ sư tỷ vậy, nàng ta mới bé tí đã Kim Đan rồi sao!?”

Tạ Thanh Sương khi bằng tuổi Thương Ngô mới vừa chạm đến Tụ Thức, còn Lan Sơn Quân vì là Tiên thiên đơn linh căn nên mới bước vào Khai Linh Cảnh, nhưng cũng chỉ là Khai Linh, ví như Tạ Thanh Sương đã thuộc cửu chương, Lan Sơn Quân mới biết đếm số, vậy mà bây giờ Thương Ngô đã biết hàm số lượng giác rồi!

“Ta quả thực cảm nhận được trong cơ thể nàng có Kim Đan, nhưng ngươi bây giờ đã là Sinh Tử Cảnh, cao hơn nàng một cảnh giới.” Thư Linh nói: “Có thể thử một chút.”

Lan Sơn Quân ha hả: “Thử sao? Trực tiếp chết thì có, ta nhớ Liễu Ngộ An cũng ở cảnh giới Kim Đan, còn chẳng phải bị một chiêu diệt sát sao, đó là phản diện sau này có thể gϊếŧ sạch Tứ Hải, vượt cảnh giới gϊếŧ ta chẳng phải dễ như trở bàn tay sao.”

Thư Linh: “Vậy ngươi vẫn định dùng tình yêu để cảm hóa nàng sao?”

Không biết có phải là ảo giác của Lan Sơn Quân hay không, nàng cảm thấy câu nói này của Thư Linh có chút âm dương quái khí, trơ trẽn.

“Phản diện vẫn là phản diện, không thể giữ lại ăn Tết.” Lan Sơn Quân hít sâu một hơi hạ quyết tâm: “Vẫn là tiễn nàng một đoạn.”

Đêm khuya Đạp Vân Cư, có một căn phòng đèn vẫn sáng đến tận bình minh.

“Thuốc độc, châm độc, hóa linh tán, phương tấc kính, phược yêu võng...” Lan Sơn Quân khựng lại, nghĩ ngợi một lát rồi vẫn đặt tấm lưới xuống: “Phược yêu võng thì thôi, nàng ta đâu phải yêu, thứ này vô dụng.”

Nhìn đầy một bàn toàn đồ vật nguy hiểm vừa được dọn ra, Lan Sơn Quân nhíu mày: “Có phải hơi ít không.”

Thư Linh: “... Ngươi định cho nàng tan xương nát thịt sao?”

Chỉ riêng đống đồ trên bàn này thôi, tu sĩ Minh Hồn Cảnh đối đầu cũng phải chịu không ít khổ sở.

Lan Sơn Quân lẩm bẩm: “Tìm sư tôn xin thêm ít thứ lợi hại nữa.”

Thư Linh: “...”

Phản diện chắc chắn chết rồi.

Nói là làm, Lan Sơn Quân thay một bộ trường sam màu xanh thiên thanh tay áo bó lại, xích nhận được nàng đeo quanh ngón trỏ, tựa như một chiếc nhẫn bạc tinh xảo mỹ lệ.

Ra khỏi cửa, Lan Sơn Quân đi thẳng tới Liên Đình, Đông Quân thích ở đó nhất.

Sáng sớm Liên Đình lảng bảng một tầng sương mỏng, khí lạnh trong trẻo hòa lẫn hương sen thoang thoảng, khoảnh khắc bước vào, Lan Sơn Quân liền cảm thấy tâm thần thanh tịnh.

Liên Đình ẩn hiện trong sương, Lan Sơn Quân loáng thoáng thấy một bóng người đang tĩnh tọa bên trong.

Nàng bước nhanh tới, bước chân khựng lại đột ngột khi nhìn rõ bên cạnh Đông Quân còn có một người.

Thương Ngô sao cũng ở đây?

“Lan Sơn?” Giọng điệu Đông Quân có chút bất ngờ, nhưng trong mắt lại ẩn chứa ý cười nhàn nhạt: “Hôm nay dậy sớm thế, cả đêm không ngủ sao?”

Lan Sơn Quân chột dạ không dám nhìn nàng, Đạp Vân Cư là địa bàn của Đông Quân, nàng chắc chắn biết mình đã lục tung khắp nơi cả đêm không ngủ.

“Sư tỷ.” Từ khi cảm nhận được Lan Sơn Quân đi về phía này, ánh mắt Thương Ngô đã luôn dõi về hướng hành lang, cho đến khi Lan Sơn Quân xuất hiện.

Lan Sơn Quân cười gượng hai tiếng: “Sư muội.”

“Thương Ngô, hôm qua Lan Sơn tặng muội Hạc Hôn, vậy hãy dùng thanh kiếm này vung một lượt kiếm chiêu mà vi sư vừa truyền cho muội đi.” Đông Quân nói xong nhìn Lan Sơn Quân một cái: “Lại đây ngồi.”

Thương Ngô nghe Đông Quân ra lệnh cho mình thì bất động, trong mắt thậm chí còn có chút kháng cự, nhưng quay đầu thấy Lan Sơn Quân ngồi xuống bên cạnh Đông Quân, Thương Ngô mím môi cầm lấy Hạc Hôn.

Thương Ngô khẽ nhón mũi chân, thân pháp nhẹ nhàng, mặt nước gợn lên từng vòng sóng, sương sớm tự động tản ra bao quanh nàng.