Chương 19

Ánh mắt Liễu Bán Tâm thoáng qua một vẻ dịu dàng, nhưng chỉ chốc lát liền biến mất, nàng ta cười tươi nhìn Tạ Ưu: “Người là lo lắng tình cảnh của ta khi trở về, hay là lo Liễu gia sẽ vì chuyện này mà làm khó Ương Cốc?”

Tạ Ưu nhíu mày: “Lo lắng tự nhiên là lời lẽ của ngươi, đừng liên lụy Ương Cốc.”

Nụ cười trên mặt Liễu Bán Tâm cứng đờ một thoáng, sau đó nàng ta lắc đầu: “Miệng lưỡi cứng rắn thật.”

“Yên tâm, ta sẽ nói Liễu Ngộ An không tự lượng sức mình đối đầu hải yêu, khi ta tới thì hắn đã hồn phi phách tán.” Liễu Bán Tâm không biết từ đâu lại lấy ra một con Hắc Phúc Xích Kim Xà nhỏ, con rắn nhỏ xíu quấn quanh cổ tay nàng ta: “Liễu Ngộ An bình thường vẫn ngạo mạn, loại người như hắn cái chết này hợp tình hợp lý.”

Sự thờ ơ của Liễu Bán Tâm đối với Liễu Ngộ An khiến Tạ Ưu không khỏi khó hiểu: “Nhưng ta nghe nói hắn là người kế nhiệm...”

Liễu Bán Tâm hừ lạnh một tiếng cắt ngang lời nàng ta: “Gia chủ kế nhiệm ư? Hắn cũng xứng sao, chừng nào ta còn ở Liễu gia một ngày, gia chủ Liễu gia nhất định phải là nữ nhi của Liễu gia ta.”

Nói đoạn nàng ta ra hiệu cho cô gái vẫn ngồi bên cạnh.

Cô gái gật đầu, đứng dậy hành lễ vãn bối với Tạ Ưu: “Vãn bối Liễu Thương, ra mắt Tạ Cốc chủ.”

Liễu Bán Tâm cười nói: “Đây mới là gia chủ kế nhiệm của Liễu gia ta, đặc biệt dẫn tới cho ngươi xem qua một chút.”

Tạ Ưu nhìn cô gái bên dưới, lòng bỗng hiểu ra, cũng là Tiên thiên đơn linh căn, Liễu Thương khí chất trầm ổn gặp việc không kinh sợ, quả thực mạnh hơn Liễu Ngộ An rất nhiều, khó trách Liễu Bán Tâm làm việc tàn nhẫn như vậy, trực tiếp làm nát nguyên thần Liễu Ngộ An, gia chủ kế nhiệm chỉ có thể là Liễu Thương.

Nhớ lại năm đó khi Liễu Ngộ An đến Ương Cốc có đưa ra bút tích của gia chủ, Tạ Ưu nheo mắt nghi ngờ: “Liễu Bán Tâm, ngươi đến nhanh như vậy, chính là để đến xử lý Liễu Ngộ An phải không?”

Nàng vừa nhận được truyền âm của Tạ Thanh Sương, Liễu Bán Tâm đã dẫn người đến Ương Cốc, Tạ Ưu thậm chí còn nghi ngờ, Liễu Bán Tâm chính là đến để gϊếŧ Liễu Ngộ An, chỉ là trùng hợp gặp phải chuyện hôm nay.

Ánh mắt Liễu Bán Tâm cười càng lúc càng sâu: “Nhiều năm trôi qua, người hiểu ta nhất vẫn là ngươi.”

Trước Đạp Vân Cư, Đông Quân liếc nhìn thanh kiếm trong tay Lan Sơn Quân.

“Lan Sơn, ngươi cầm kiếm làm gì?”

Lan Sơn Quân và Thương Ngô cách nhau một đoạn, nàng do dự một chút rồi vẫn đưa qua: “Ta lấy cho sư muội.”

Thương Ngô nhận lấy kiếm, muốn lại gần hơn để cảm ơn, nhưng còn chưa kịp mở miệng thì người đã chạy mất, bóng lưng vội vã như đang trốn tránh thứ gì đó đáng sợ.

Thương Ngô ngây người, không hiểu thì thầm: “Sư tỷ, ghét ta sao?”

Đông Quân vỗ vai nàng: “Sư tỷ của muội nhát gan, chuyện hôm nay e là đã dọa nàng rồi.”

Thương Ngô liếc nhìn bàn tay trên vai mình, tránh ra, rồi cũng chạy theo.

Đông Quân hạ bàn tay đang hụt hẫng xuống, nhìn bóng lưng ngày càng xa mà khẽ thở dài.

“A Trì, nàng rất giống ngươi.”

---

“Đây chỉ là một cuốn sách, sinh tử của những người ở đây chẳng qua chỉ là mấy nét bút, vài con chữ mà thôi.”

Lan Sơn Quân tự an ủi mình, nhưng sắc mặt vẫn trắng bệch, trong đầu không ngừng hiện lên cảnh Liễu Ngộ An trước khi chết.

“Cái dáng vẻ sát khí đằng đằng trong Bí cảnh, ta cứ tưởng ngươi đã vượt qua được rào cản tâm lý đó rồi chứ.” Thư Linh có chút bất lực.

Lan Sơn Quân mấp máy môi, cuối cùng chỉ thở dài một tiếng, kéo chăn cuộn mình lại.

Nhưng rốt cuộc vẫn khác biệt, nàng đến từ Hoa Hạ thái bình an ổn, huyết tinh và sát lục nàng chưa từng thấy qua. Dù nói đã xuyên không đến cuốn sách nát này hơn một trăm năm, nhưng trừ lần cùng Đông Quân ra ngoài lịch luyện và lần Bí cảnh này, nàng vẫn luôn ở Ương Cốc, sự vô tình và tàn nhẫn của thế giới tu tiên nàng chưa từng thực sự trải qua.