Chương 17

Lan Sơn Quân: “…”

Thư Linh tiếp tục nói: “Nếu không phải biết ngươi muốn thay đổi Thương Ngô, ta còn tưởng ngươi đang tỉ mỉ thiết kế để bồi dưỡng nàng ấy trở thành phản diện đấy.”

Lan Sơn Quân: “…”

“Nàng ta ở đâu?” Liễu Ngộ An nghiến răng ken két.

Lan Sơn Quân vừa định nói không biết, thì ánh mắt chợt liếc thấy một vệt xanh lam, một bóng dáng nhỏ bé màu xanh.

“Sư tỷ!”

Người chưa tới mà tiếng đã vọng đến.

Liễu Ngộ An quay đầu lại, gần như ngay khi vừa nhìn thấy Thương Ngô đã xác nhận nàng ấy chính là đệ tử mới của Đông Quân, thanh kiếm trong tay đột nhiên tuốt vỏ.

“Để ta xem nàng ta có tư cách gì để trở thành đồ đệ của Đông Quân.”

Luồng nhiệt tức thì lan tỏa, mũi kiếm khêu lên một con hỏa xà, miệng rắn há rộng lộ ra răng nanh, ảo ảnh khổng lồ bao trùm lấy bóng dáng gầy gò nhỏ bé kia, kiếm này của Liễu Ngộ An rõ ràng là sát chiêu!

Đồng tử Lan Sơn Quân đột nhiên co rút, nhanh chóng vung thanh liêm nhận trong tay ra, liêm nhận bám sát theo bóng lưng Liễu Ngộ An: “Thương Ngô! Mau tránh ra!”

Âm cuối còn chưa dứt, đã có người ngã xuống trước.

Bảo kiếm giá trị không nhỏ vỡ nát thành từng mảnh, Liễu Ngộ An nằm một bên thổ huyết, một bóng dáng màu xanh phản chiếu trong đôi mắt dần xám xịt của hắn.

Đợi bóng xanh tiến lại gần, Liễu Ngộ An hoàn toàn mất đi hơi thở, ngay cả cơ hội hối hận vì đã ra tay cũng không có.

Liêm nhận trở lại trong tay chủ nhân, Lan Sơn Quân sững sờ tại chỗ, nàng không ngờ Thương Ngô vừa ra tay đã đánh chết người ta.

Đây không phải lần đầu tiên Lan Sơn Quân chứng kiến cảnh chết chóc, nhưng lại là lần đầu tiên nàng tận mắt nhìn một người chết ngay trước mắt mình, và kẻ ra tay còn là phản diện mà sau này có thể cũng sẽ tùy tiện giơ tay gϊếŧ chết nàng.

“Sư tỷ.”

Giọng nói ngọt ngào mềm mại vang lên bên tai, Lan Sơn Quân thấy Thương Ngô đưa tay về phía mình liền vô thức lùi lại tránh né.

“Lan Sơn, xảy ra chuyện gì vậy?”

Tạ Thanh Sương từ một bên bước tới, thấy thi thể của Liễu Ngộ An liền nhíu mày, mang theo vẻ nghi hoặc và kinh ngạc hỏi: “Ai đã làm?”

Nàng hỏi Lan Sơn Quân, nhưng ánh mắt lại dán chặt vào Thương Ngô.

“Là muội sao? Thương Ngô.”

Thương Ngô mím môi không giải thích.

Trước nay đều có lời đồn Liễu Ngộ An sẽ là gia chủ đời kế tiếp của Liễu gia, giờ chết tại Ương Cốc, đây tuyệt đối không phải chuyện nhỏ.

Tạ Thanh Sương đưa hai người họ cùng thi thể của Liễu Ngộ An về Vân Dương Phong, đồng thời truyền tin báo cho Cốc chủ và Đông Quân.

Đợi đến khi vài người tới Vân Dương Phong, Cốc chủ và Đông Quân đã có mặt, hai người ngồi ở vị trí trên cùng, bên phải còn ngồi thêm hai người nữa.

Người phụ nữ ngồi gần Cốc chủ Tạ Ưu hơn mỉm cười, đôi mắt hẹp dài, khi nhìn người mang theo vẻ lạnh lẽo rợn người, tựa như độc xà thè lưỡi.

Pháp y trên người người phụ nữ đan xen hai màu đen đỏ, thắt lưng không thẳng thớm mà uốn lượn mảnh dài như rắn quấn quanh eo, nếu nhìn kỹ sẽ phát hiện, đó quả thực là một con Hắc Phúc Xích Kim Xà sống.

Người này chính là Liễu Bán Tâm, đương nhiệm gia chủ Liễu gia.

Bên cạnh Liễu Bán Tâm còn ngồi một cô gái vô cùng trẻ tuổi, pháp y tương tự Liễu Bán Tâm, hẳn cũng là người Liễu gia.

Khi Tạ Thanh Sương dẫn người vào, không khí trong sảnh không mấy tốt đẹp, Tạ Ưu mặt lạnh như tiền, Đông Quân vẫn điềm nhiên như không, gia chủ Liễu gia ánh mắt hữu ý vô ý liếc nhìn Tạ Ưu, sắc mặt Tạ Ưu càng khó coi thì nụ cười của người phụ nữ kia lại càng phóng túng.

“Cốc chủ, Đông Quân.” Tạ Thanh Sương hành lễ với hai vị phía trên rồi đứng sang một bên.

Lan Sơn Quân theo sau hành lễ, Thương Ngô đứng yên một chỗ không nhúc nhích.

Hai đệ tử Ương Cốc khiêng thi thể Liễu Ngộ An vào.

Liễu Bán Tâm lướt nhẹ ánh mắt qua, sau đó chống cằm cười với Tạ Ưu: “Tạ Cốc chủ, Liễu nhị công tử này chết tại Ương Cốc của người, chuyện này người có cần cho ta một lời giải thích không?”