Tạ.
---
Lan Sơn Quân một tay móc liêm nhận, một tay cầm kiếm đi về phía Đạp Vân Cư, thanh liêm nhận dài bằng lòng bàn tay được lật đi lật lại biến hóa muôn kiểu giữa những ngón tay trắng nõn thon dài của nàng.
“Nên gọi ngươi là gì đây?”
“Xem kìa là ai đây, đại tiểu thư Dương Cốc của chúng ta lại bước ra từ Tàng Kim Thất rồi, ta không nhìn nhầm đấy chứ? Tay cầm là kiếm sao, ôi chao, đại tiểu thư đây là chuẩn bị luyện kiếm à? Bàn tay da thịt non mềm này vung kiếm nổi không đây?”
Những lời đầy giễu cợt khiến tâm trạng tốt của Lan Sơn Quân tan biến sạch sẽ.
Ngẩng mắt nhìn, chi bằng đừng nhìn.
Đối diện là một thanh niên đeo kiếm, toàn thân pháp y đều thêu kim tuyến ngân tuyến, đầu đội ngọc quan, lưng thắt đai lưng hoa văn rắn, ngay cả thanh kiếm trên tay cũng khảm ngọc thạch răng thú, hận không thể cho tất cả mọi người biết hắn giàu có đến mức nào.
Trong tứ hải ngoài một số tiên môn ra, còn có vài tiên gia gia thế lớn mạnh, trong đó lấy ba nhà Liễu, Phong, Kim đứng đầu, tầm ảnh hưởng không thua kém một số đại tiên môn.
Người trước mắt chính là nhị công tử Liễu Ngộ An của thế hệ trẻ Liễu gia, trời sinh đơn linh căn, xét về thân thế và tư chất, dù hắn đi tiên môn nào cũng là hạt giống tốt được trọng điểm bồi dưỡng, nhưng tứ hải nhiều tiên môn như vậy hắn không đi, lại cứ nhất định đến Dương Cốc dẫm lên tia nắng đầu tiên mà phi thăng, còn chỉ đích danh muốn bái Đông Quân làm sư.
Mấy năm nay số tu sĩ tìm đến không ít, Cốc chủ thấy tâm tính bọn họ kiên cường là nhân tài có thể rèn giũa đều thu nhận, duy chỉ có nhị công tử họ Liễu này không phải dựa vào bản lĩnh của mình mà vào cốc, Cốc chủ vốn muốn khuyên hắn quay về, nhưng Liễu Ngộ An lại mang theo thư tay của gia chủ, mà gia chủ hiện tại của Liễu gia lại có chút ân tình với Cốc chủ, nên Cốc chủ đã phá lệ giữ hắn ở lại cốc tu luyện, nhưng vẫn chưa ban cho hắn danh phận đệ tử Dương Cốc.
Liễu Ngộ An coi thường pháp y cấp thấp chỉ có vài họa tiết thái dương thêu thùa, đồng thời cũng khinh thường Lan Sơn Quân yếu ớt đến mức không cầm nổi kiếm dù là đồ nhi của Đông Quân.
Kiếm thuật của Đông Quân là mạnh nhất tứ hải, thế mà đệ tử thu nhận lại không học được kiếm thuật, Liễu Ngộ An tự cho mình là đúng khi cho rằng hắn mới nên là đệ tử nhập môn của Đông Quân, sau khi bái sư nhiều lần bị từ chối liền sinh lòng oán giận, hắn đương nhiên sẽ không xem thường Đông Quân, thế là đem tất cả bất mãn đổ dồn lên người Lan Sơn Quân.
Chỉ cần chạm mặt, Liễu Ngộ An liền không ngừng châm chọc vài câu.
“Ngươi còn không biết sao.” Lan Sơn Quân khẽ mỉm cười, nàng biết rõ nhất điểm yếu của người này ở đâu.
Nàng cầm Hạc Văn đưa ra trước mặt Liễu Ngộ An mà lắc lắc, chậm rãi nói: “Ôi chao, không biết tiểu sư muội có thích thanh kiếm này không nữa, hy vọng đến lúc Đông Quân sư tôn đích thân dạy nàng ấy kiếm thuật sẽ không bị dùng không quen nha.”
Hai chữ “Đông Quân” kí©h thí©ɧ đến dây thần kinh của Liễu Ngộ An, trên mặt hắn đã hiện rõ sự tức giận kìm nén: “Lời ngươi nói là ý gì?”
Lan Sơn Quân lịch sự mỉm cười.
Nàng biết hắn đã hiểu.
“Đông Quân lại thu đồ đệ ư!? Lại còn đích thân truyền thụ kiếm thuật cho nàng ta nữa!”
Ngực Liễu Ngộ An phập phồng dữ dội, mấy năm nay câu nói hắn dùng để an ủi mình nhiều nhất chính là Đông Quân tuy thu Lan Sơn Quân làm đồ đệ nhưng bình thường không quản giáo, Lan Sơn Quân cái đồ đệ này chỉ như có cũng như không, nhưng bây giờ lại nói cho hắn biết Đông Quân mới thu một đồ đệ, còn muốn đích thân dạy dỗ nàng ấy, làm sao có thể khiến hắn bình tĩnh được.
Thấy người trước mặt sắp tức điên, Lan Sơn Quân lập tức cảm thấy thoải mái.
Thư Linh u u nói: “Ngươi làm như vậy thật sự không phải đang gây phiền phức cho Thương Ngô sao? Trong nguyên tác, Thương Ngô cũng được thả rông, cho nên Liễu Ngộ An phần lớn đều gây phiền phức cho ngươi, bây giờ ngươi nói những điều này với hắn thì sẽ kéo hết thù hận dồn lên mình Thương Ngô đó.”