Ánh mắt chuyển động, Lan Sơn Quân phát hiện biểu cảm trên mặt Tạ Thanh Sương, một trong các nữ chính, cũng có chút không đúng, có lẽ cũng bất ngờ khi Đông Quân lại đích thân dạy dỗ, dù sao thì đệ tử nhập môn như nàng ta xưa nay đều được thả rông.
Vứt bỏ biểu cảm của nữ chính ra khỏi đầu, Lan Sơn Quân điên cuồng gọi Thư Linh.
“Thư Linh Thư Linh Thư Linh Thư Linh Thư Linh...!!!”
Đợi nàng gọi xong...
Thư Linh: “Tại sao diễn biến cốt truyện lại khác?”
“Đúng vậy, tại sao? Trong nguyên tác đâu có đoạn này?”
Lan Sơn Quân nhớ trong nguyên tác, Thương Ngô cũng được Đông Quân thả rông, nói chính xác hơn là trực tiếp giao cho sư tỷ nguyên thân này, vì vậy Lan Sơn Quân thực ra không cần làm gì cũng có thể có được cơ hội dạy dỗ Thương Ngô, nhưng bây giờ Đông Quân lại muốn đích thân dạy.
Thư Linh: “Ngươi có biết hiệu ứng cánh bướm không, một chi tiết nhỏ nhặt ban đầu cũng có thể dẫn đến sự khác biệt về kết quả, sự thay đổi cốt truyện lần này cũng có thể là…”
Đông Quân: “Không chỉ Thương Ngô, Lan Sơn, từ hôm nay trở đi ngươi cũng phải dọn đến Đạp Vân Cư, ngày thường vi sư không quản thúc ngươi nhiều, khiến ngươi càng ngày càng to gan làm càn.”
Thư Linh thở dài: “Đây chính là hiệu ứng cánh bướm.”
Bởi vì Lan Sơn Quân suýt chút nữa tự bạo trong bí cảnh, do đó khiến Đông Quân thay đổi phương thức dạy dỗ đệ tử, từ thả rông chuyển sang nuôi nhốt.
Lan Sơn Quân: “…”
“Không sao, đều ở Đạp Vân Cư cả, Đông Quân dạy nàng ấy tu luyện, ta dạy nàng ấy nhân phẩm.” Lan Sơn Quân tự an ủi: “Cũng như nhau thôi mà.”
Thương Ngô ở lại Đạp Vân Cư cũng có thể tránh việc nàng ấy gặp Tạ Thanh Sương, giai đoạn đầu giảm bớt sự liên hệ giữa nhân vật chính và phản diện, sau này sẽ không có tình tiết vì yêu sinh hận, nhân vật chính tự nhiên sẽ được viên mãn.
“Hoàn mỹ!”
Lan Sơn Quân chắp tay hành lễ với Đông Quân: “Tất cả đều nghe theo lời sư tôn.”
Đông Quân gật đầu, mắt khẽ động nhìn sang Tạ Thanh Sương đang thất thần một bên: “Tạ sư điệt dường như tâm thần bất an?”
Tạ Thanh Sương vốn luôn đoan trang lễ độ, đây là lần đầu tiên nàng ấy thất thố trước mặt trưởng bối.
Khi Tạ Thanh Sương giơ tay hành lễ xin lỗi, ánh mắt Lan Sơn Quân dừng lại trên thanh kiếm trong tay nàng ấy.
“Thanh kiếm trên tay Tạ sư tỷ, không phải Dạ Hải Đường a.” Lan Sơn Quân ngạc nhiên: “Vậy nàng ấy đi bí cảnh là để làm gì?”
Không nghe thấy hồi đáp, Lan Sơn Quân lại bổ sung một câu: “Thư Linh, ra đây! Đừng giả chết!”
Thư Linh chột dạ giải thích: “Ta lúc đó cũng chỉ là phỏng đoán, góc nhìn của nguyên tác mở đầu bằng Minh Dục, trước khi điểm cốt truyện “Kính hoa thủy nguyệt dục che xuân” bắt đầu, Tạ Thanh Sương đã có được Dạ Hải Đường rồi, bây giờ tất cả những trải nghiệm của nàng ấy đều do thế giới này tự bổ sung hoàn chỉnh.”
Lan Sơn Quân hít sâu một hơi, cảm thấy hơi choáng váng: “Vậy tức là, ngươi cái Thư Linh này chỉ là Thư Linh của nguyên tác, những tình tiết mà nguyên tác không đề cập ngươi đều không biết, vậy mà cuốn sách tình tiết nát bét kết cục như shit lại có thể có Thư Linh sao?”
Cái thế đạo này, đúng là sách gì cũng có thể khiến người ta xuyên qua.
“Vậy ta cần ngươi làm gì?”
“Ngươi người này sao lại vong ân bội nghĩa vậy chứ!” Thư Linh bị chê vô dụng tức giận: “Kim chỉ nam Ngự Phong vẫn là ta cho đấy!”
Lan Sơn Quân không nói gì nữa.
Trong vài câu chuyện giữa nàng và Thư Linh, Tạ Thanh Sương đã cáo từ xuống núi, Đông Quân lệnh cho Lan Sơn Quân nhanh chóng thu dọn đồ đạc, trước khi trời tối phải trở về Đạp Vân Cư.
Lan Sơn Quân thở dài, đang định xuống núi thì phát hiện bên chân còn vướng một đứa bé con.
Một lớn một nhỏ nhìn nhau, má Thương Ngô lộ ra má lúm đồng tiền: “Sư tỷ~”
Lòng Lan Sơn Quân bỗng chốc mềm nhũn, bàn tay áp vào mặt Thương Ngô xoa nắn một hồi lâu mới hài lòng.