Chương 10

Tất cả sự khó chịu đều xuất hiện sau khi xà mỹ nhân cắn nàng một cái. Chẳng trách người ta nói càng đẹp càng nguy hiểm, xà mỹ nhân kia vẫn là một con rắn độc.

Lan Sơn Quân nhớ lại cơn đau thấu xương khi bị cắn không nhịn được đưa tay sờ vào chỗ bị cắn, có một chút gồ lên hình vòng cung, vết thương hình như sưng lên rồi.

“Không phải, Cốc chủ và Đông Quân nói giống như phát tình.”

Lan Sơn Quân ngây người, khóe miệng nàng cứng đờ cong lên cười hai tiếng, nhìn Tạ Thanh Sương một lúc lâu mới nói: “Không ngờ Tạ sư tỷ còn biết đùa nữa.”

Nàng là người chứ không phải yêu, sao có thể phát tình chứ.

Tạ Thanh Sương nhìn nàng: “Ta không đùa.”

Lan Sơn Quân: “......”

“Không thể nào.” Lan Sơn Quân sờ sờ mặt mình: “Chẳng lẽ ta thật ra là yêu thú gì đó?”

“Yên tâm, ngươi không có huyết mạch yêu thú.” Tạ Thanh Sương nói.

Lan Sơn Quân trực giác cảm thấy chuyện phát tình này không thoát khỏi liên quan đến xà mỹ nhân kia.

Cả đời này nàng sẽ không quên cái khuôn mặt kia……

Khoan đã...

Ký ức chỉ còn lại khoảng trống.

Lan Sơn Quân đột nhiên đứng bật dậy, ánh mắt mờ mịt trong giây lát.

Nàng không nhớ xà mỹ nhân trông như thế nào nữa!

Mày mắt Tạ Thanh Sương khẽ động: “Sao vậy?”

“......Không sao.” Lan Sơn Quân nghiến răng ken két.

Bản thân nàng cực kỳ yêu thích mỹ nhân, chỉ cần gặp qua thì sẽ không quên, bây giờ trong đầu nàng ngay cả một ấn tượng mơ hồ về đối phương cũng không còn giữ lại được, nhất định là xà mỹ nhân đã làm gì đó với nàng.

Sợ nàng báo thù sao?

Lan Sơn Quân siết chặt nắm đấm đến ken két.

Nàng nhất định sẽ báo thù!

Tạ Thanh Sương rũ mắt thấy nàng tức giận bẻ mép bàn, trong lòng đã rõ: “Ở bí cảnh ngươi đã gặp phải chuyện gì?”

Nghe hỏi Lan Sơn Quân có chút bất ngờ, dù sao Tạ Thanh Sương bình thường chính là một tu luyện cuồng ma, không phải đang luyện kiếm thì cũng là xuất cốc lịch luyện, rất ít khi thấy nàng nhàn rỗi. Hôm nay nàng vậy mà lại ngồi đây lâu đến thế, còn chủ động hỏi chuyện của nàng.

Tạ Thanh Sương chính là một trong những nữ chủ của nguyên tác, Lan Sơn Quân từ rất sớm đã muốn kéo gần quan hệ với nàng, chỉ tiếc nữ chủ này tính tình bạc bẽo, Lan Sơn Quân nhiều lần công cốc mà về, đến nỗi cho đến bây giờ cùng ở Dương Cốc trăm năm, quan hệ của các nàng vẫn không lạnh không nhạt.

Bây giờ nữ chủ chủ động hỏi, Lan Sơn Quân cảm thấy cơ hội đã đến.

Giấu đi mục đích nàng muốn gϊếŧ phản diện, những gì còn lại Lan Sơn Quân thêm mắm thêm muối kể được kha khá.

“Xà yêu đa tình, ngươi phát tình đại khái là do vết cắn của nàng ta gây ra.” Tạ Thanh Sương nói: “Chuyện này ta sẽ nói với Cốc chủ, để đúng bệnh bốc thuốc.”

Lan Sơn Quân cười tủm tỉm chắp tay hành lễ: “Vậy đa tạ Tạ sư tỷ.”

“Ừm.” Tạ Thanh Sương đáp nhàn nhạt một tiếng, rồi lại cầm sách trên tay lên đọc tiếp.

Lan Sơn Quân: “?”

Ngồi yên một lát, thấy nữ chủ vẫn chưa có ý định đứng dậy rời đi, Lan Sơn Quân liền chủ động mở lời hỏi: “Ở bí cảnh ta nghe nói Đông Hoàng Chung hiện thế, có thật không?”

Ánh mắt Tạ Thanh Sương nhàn nhạt, giờ phút này phản chiếu bóng hình Lan Sơn Quân: “Lời đồn không sai, Đông Hoàng Chung hiện giờ thuộc về Chư Tước Điện.”

Lan Sơn Quân đùa giỡn tiếp lời: “Đông Hoàng Chung không phải xưng là trấn yêu tà sao, bên trong không nhốt con đại yêu nào sao?”

Khóe môi Tạ Thanh Sương khẽ cong, một nụ cười khó hiểu chợt lóe qua: “Ai mà biết được.”

Lan Sơn Quân lơ đãng một chút, nàng chớp mắt, thấy nữ chủ trước mắt vẫn là bộ dáng lạnh lùng vô tình đó.

Nhìn nhầm rồi sao?

Đột nhiên ngọc bài bên hông lóe sáng, ngón tay Lan Sơn Quân đặt lên rót linh lực vào.

“Lan Sơn, đến Đạp Vân Cư.”

Đạp Vân Cư tọa lạc tại nơi cao nhất của Dương Cốc, lơ lửng trên tầng mây, cũng là nơi Đông Quân cư trú. Đôi khi Lan Sơn Quân cũng đến đó ở lại một thời gian ngắn, để Đông Quân kiểm tra khóa nghiệp.