Chương 1

Tương truyền, chỉ cần đi đến phía đông nhất của vùng đất này, là có thể tìm được Đại Đạo, giẫm lên tia nắng đầu tiên mà phi thăng thành tiên.

Ngàn trăm năm qua, tu sĩ trong tứ hải không ai là không hướng về, vượt qua Đông Hải vội vã đến Yếm Hải để đến nơi phi thăng đó, nhưng chỉ riêng việc vượt qua Đông Hải này đã khiến nhiều người phải chùn bước. Sóng biển cuồn cuộn vạn dặm không bờ bến, tu sĩ đã trải qua quá trình tôi luyện xương cốt, rèn giũa thân thể lại càng là món đại bổ đối với yêu thú thủy tộc Đông Hải.

Gió biển nổi lên, cuốn ngàn lớp sóng Đông Hải, trên đỉnh sóng ẩn hiện hai bóng người.

Một người ngự kiếm phi hành, một người... dưới chân không có gì.

“Trước kia chưa từng thấy muội ra ngoài lịch luyện, sao lần này đột nhiên lại muốn ra ngoài vậy?”

Thanh âm của cô băng lãnh và đều đều, không chút gợn sóng, khiến người ta không thể nghe ra chút cảm xúc nào.

“Nằm mãi, xương cốt cũng muốn rã ra rồi, ra ngoài thổi gió dẫm nước một chút.” Lan Sơn Quân vừa nói vừa ngáp, những giọt nước mắt tràn ra khóe mắt được nàng tùy tiện dùng tay áo lau đi.

Tạ Thanh Sương liếc nhìn nàng, vầng trán không khỏi khẽ nhăn lại. Tư thái của nàng tùy ý lười biếng, như muốn nửa nằm ngủ trong gió. Dù biết nàng có lực ngự phong, nhưng dưới chân rốt cuộc vẫn là Đông Hải, lỡ như bị sóng cuốn vào...

Không thể nhịn nổi nữa, cô vươn tay kéo người kia lên kiếm của mình.

Lan Sơn Quân đứng vững, cười nói cảm ơn: "Tạ sư tỷ quả là người vừa xinh đẹp lại vừa tốt bụng."

Tạ Thanh Sương không để ý tới nàng.

Mục đích chuyến đi này của các nàng là một tiểu bí cảnh vừa mở ra bên bờ Đông Hải. Bí cảnh tuy nhỏ, nhưng linh lực trong đó lại sánh ngang với đại bí cảnh như Quy Khư Chi Cảnh ngàn năm mới mở một lần.

Lần trước Quy Khư Chi Cảnh mở ra, xuất hiện là thượng cổ thần khí Phục Hy Cầm. Tiểu bí cảnh này lại có linh lực nồng đậm dồi dào như vậy, không ít tu sĩ phỏng đoán, lại có thượng cổ thần khí xuất thế.

Bí cảnh mở ra đột ngột, nhưng đã thu hút không ít người. Chỉ trong vòng một nén nhang, những tu sĩ danh tiếng trong tứ hải đều đã tới.

“Thư Linh, phản diện thật sự sẽ xuất hiện ở bí cảnh này sao?” Lan Sơn Quân tựa vào kiếm của Tạ Thanh Sương, vô cùng thả lỏng mà đối thoại với Thư Linh trong đầu.

Nàng không phải người của thế giới Tứ Hải Bát Giới này, mà đến từ thế giới hiện đại ở thế kỷ hai mươi mốt, vì một cuốn tiểu thuyết mà đến đây.