Chương 9: Gặp cảnh quỷ dị

“Cậu tự xuống hay để tôi đá xuống?”

Tô Cẩm Hòa giật bắn người, bị dọa đến tỉnh cả ngủ. Cậu hoảng hốt lau nước miếng nơi khoé miệng, lật đật ngồi dậy khỏi người Ứng Hoằng.

Lúc mới ngồi lên lưng ngựa, cậu thực sự rất sợ, nhưng sợ xong lại ngủ quên mất.

Lại còn tựa đầu vào người Ứng thiếu gia mà ngủ say như chết, chảy nước miếng tèm lem.

Tô Cẩm Hòa khẽ ho một tiếng, cố lấy lại phong thái vốn có của đại thiếu gia nhà họ Tô, làm ra vẻ lạnh lùng, hờ hững nhìn Ứng Hoằng, không nói một lời.

Ứng Hoằng cũng chẳng buồn để ý đến cậu, hai người tách nhau ra, hắn xoay người xuống ngựa trước.

Sau lưng không còn hơi ấm kia, Tô Cẩm Hòa lại lần nữa cảm thấy gió lạnh từng đợt tạt vào người. Không biết là do đi đêm hay do gần nghĩa địa, cậu cứ thấy rờn rợn, nhất là khi Ứng Hoằng rời đi.

“Ứng Hoằng.”

Tô Cẩm Hòa lên tiếng, giọng tuy có chút bối rối nhưng gương mặt vẫn cố giữ vẻ điềm tĩnh.

Ứng Hoằng quay lại.

“Tôi không xuống được, phiền anh đỡ một tay.”

Lúc nói câu đó, Tô Cẩm Hòa vẫn ra dáng đại thiếu gia nhà họ Tô, kiêu ngạo và lạnh lùng.

Ứng Hoằng quay người lại, vẻ mặt viết rõ hai chữ: Phiền phức.

Quả thực là phiền phức thật. Không muốn mất thời gian, hắn chẳng nói chẳng rằng túm lấy Tô Cẩm Hòa lôi xuống ngựa.

Tô Cẩm Hòa bị kéo xuống trong tư thế rất mất thể diện, chân chưa đứng vững đã nhào tới ôm lấy Ứng Hoằng, mới tránh được cảnh ngã dập mặt thêm lần nữa.

Ánh mắt lạnh băng từ trên cao đổ xuống, nhưng Tô Cẩm Hòa giả vờ không thấy, chờ thân thể ổn định lại thì liền ra vẻ như chẳng có chuyện gì vừa xảy ra.

Ứng Hoằng vừa xoay người đi tiếp được nửa vòng, cánh tay lại bị kéo lại.

“Ứng Hoằng!”

“Lại chuyện gì nữa?”

Lần này, giọng Ứng thiếu gia rõ ràng là mất kiên nhẫn.

“Tôi muốn... giải quyết một chút.”

Không biết có phải do cưỡi ngựa hay không, vừa chạm chân xuống đất là bụng cậu trướng đến khó chịu, cảm giác mắc tiểu không nén nổi.

Lần này Ứng Hoằng chẳng thèm bận tâm vẻ mặt, gạt phắt:

“Đi lẹ đi!”

Không kịp giữ phong độ quý công tử, Tô Cẩm Hòa gật đầu một cái, hô to “Tôi đi đây!” rồi vội vã chạy sang một bên đi tiểu.

Trong lúc giải quyết, cậu mới có cơ hội quan sát xung quanh. Thì ra trong lúc ngủ, bọn họ đã đến nơi cần đến.

Phía sau là một căn nhà, vừa rồi chạy vội nên không để ý. Trước mặt cậu là bãi cỏ hoang um tùm, thậm chí còn cao hơn bãi cỏ cậu đi lạc trước đó. Nghe tiếng gió thổi xào xạc, Tô Cẩm Hòa nghĩ, cửa nhà mà để cỏ mọc đầy thế này, chẳng khác nào đất hoang, không biết là nhà ai mà “tâm lý” đến thế.

Giải quyết xong, nhẹ cả người, Tô Cẩm Hòa quay đầu lại nói lớn:

“Ứng thiếu gia chắc chờ sốt ruột rồi, tôi...”

Lời còn chưa dứt, cậu đứng sững tại chỗ.

Sau lưng cậu chẳng còn ai.

Ứng Hoằng, tên tùy tùng, cả hai con ngựa... đều biến mất.

Cậu không nghe thấy bất cứ âm thanh nào, không tiếng người, không tiếng bước chân, không tiếng vó ngựa. Mọi thứ như vừa biến mất vào hư không.

Tô Cẩm Hòa nuốt nước bọt, lòng dấy lên một cảm giác bất an kỳ lạ, chẳng phân biệt nổi điều gì là thật, điều gì là mơ.

Rốt cuộc cậu có cưỡi ngựa cùng Ứng Hoằng không? Rốt cuộc cậu đã rời khỏi bãi cỏ ấy chưa?

Lúc này, ánh mắt cậu quét qua phía trước và dừng lại ở một toà kiến trúc.

Tô Cẩm Hòa thấy tim mình như rớt một nhịp.

Đó không phải là nhà dân nào cả, mà là một ngôi miếu đổ nát.

Tấm biển trên miếu chữ nghĩa nhòe nhoẹt không đọc nổi, chỉ lờ mờ thấy hai chữ “ngôi chùa”.

Cột kèo mục nát, mạng nhện giăng kín, cửa lớn còn khép hờ...

Tô Cẩm Hòa ôm đầu vò tóc, da đầu đau nhói. Cậu không đang mơ, là ai đang giở trò với cậu vậy?

Đừng dọa tôi nữa!

Run rẩy một lúc, cậu ngẩng đầu lên. Cũng giống như lúc cậu bị đưa vào thế giới này, đã có người cố ý đưa cậu tới thì cậu có muốn trốn cũng không thoát.

Vì vậy, cậu cắn răng bước vào cánh cửa đen ngòm như vực sâu ấy.

Trong chùa, cỏ dại mọc đầy, may mà đang mùa hè nên không có mùi lạ.

Ngôi chùa không lớn, đi một đoạn đã thấy một cái lư hương hay vật gì tương tự ở giữa. Đây là nơi người ta đốt nhang vái lạy. Đi vòng qua nó là chính điện thờ tượng Phật, chỉ còn trơ trọi một cái bàn.

Nhìn thấy vậy, Tô Cẩm Hòa nhẹ nhõm đôi chút. Nhưng vừa xoay người thì ngay trước mắt là một khuôn mặt dữ tợn hiện ra.

Cậu hét toáng lên, ngồi bệt xuống đất. Nhìn kỹ lại thì phát hiện đó là phần đầu của một pho tượng Phật bị hư hỏng. Thân đã nát, chỉ còn cái đầu nổi bật nằm chỏng chơ.

Tô Cẩm Hòa mồ hôi đầm đìa, lăn lê bò trườn tìm đường chạy, không dám ngẩng đầu. Cậu vòng ra sau hậu điện thì chợt thấy có ánh sáng le lói.

Cậu nheo mắt nhìn, vui mừng phát hiện trong phòng đối diện có ánh nến. Suýt nữa thì bật khóc, cậu lau mồ hôi trán, vội vã chạy về phía có ánh đèn.

Nhưng càng chạy, bước chân cậu càng chậm lại...

Từ cửa đến phòng, dưới đất toàn là chân đèn, không giống loại cắm nến trong Tô phủ, nhìn như đèn trường minh.

Đêm không gió, những ngọn đèn ấy vẫn lặng lẽ cháy.

Đèn kéo dài dẫn vào tận phòng, Tô Cẩm Hòa bước theo con đường ấy, ánh sáng hai bên khiến cậu có cảm giác như đang bước trên đường xuống âm phủ.

Trong phòng, dưới nền đất toàn là những ngọn đèn giống nhau. Nhưng lúc này, thứ thu hút sự chú ý của cậu không còn là đèn nữa, mà là hai người đang ngồi phía trước điện thờ.

Hai người đó, sắc mặt trắng bệch.

Cả hai mặc áo dài rườm rà, thoạt nhìn như hỷ phục, nhưng kiểu dáng lại giống... đồ người chết.

Áo liệm.

Tô Cẩm Hòa cố gượng cười, nơi này quả thật quỷ dị vô cùng.

Người đàn bà kia cụp mắt xuống, dưới ánh đèn dầu, con ngươi vẩn đυ.c lạ thường, không giống người sống.

Tầm mắt dời xuống, dưới tà áo dài là đôi giày nhỏ nhọn, kiểu giày chỉ dành cho phụ nữ bó chân.

Tô Cẩm Hòa vốn chẳng ưa phim kinh dị, mỗi lần thấy kiểu giày này là thấy khó chịu. Giờ nhìn rõ rồi lại càng rợn người. Ngay lúc định dời mắt đi thì cậu phát hiện chân của người đàn bà kia... lơ lửng trên không.

Ngẩng đầu nhìn lại, thứ treo sau lưng họ không phải gì khác, chính là câu đối phúng viếng. Còn trên cổ người phụ nữ, có một vết thương dài, sâu hoắm nhưng không chảy máu, da thịt bị khâu lại bằng chỉ thô to.

Đây... vốn không phải người sống.

Đồng tử Tô Cẩm Hòa co rút mạnh, cậu vội vã quay sang nhìn người đàn ông bên cạnh. Vừa thấy rõ, ba hồn bảy vía như bay sạch ra ngoài, người đàn ông đó... đang nhìn cậu.

Tô Cẩm Hòa không dám thở mạnh, theo bản năng dịch người sang bên, nghĩ rằng ánh nhìn đó chỉ là tình cờ.

Nhưng cậu vừa động, ánh mắt kia liền chậm rãi dõi theo cậu...

Người đàn ông ấy... đang nhìn chằm chằm vào cậu.