Chương 8: Giống như gặp ma

Tô Cẩm Hòa rón rén lần mò trên thảm cỏ ẩm ướt, vốn dĩ cậu đã chẳng rành đường xá, đêm nay ánh trăng lại mờ mịt, lúc ra khỏi thành thì còn đi theo lối mòn, mà không hiểu thế nào, đi tới đi lui lại lạc vào bãi cỏ hoang này.

Khắp nơi đen kịt như mực, cỏ dại dưới chân dài lê thê như tóc phụ nữ, nhìn mà rợn cả người. Tô Cẩm Hòa bước từng bước cẩn trọng, giờ phút này, dù là thể xác hay tinh thần cũng đều bị dồn đến cực hạn.

Ánh trăng mỗi lúc một nhạt, Tô Cẩm Hòa nuốt nước bọt đánh ực một cái, rồi đột nhiên khựng lại.

Đứng chết trân tại chỗ, không dám nhúc nhích.

Cậu có cảm giác... có ai đó đang nhìn mình.

Ngay sau lưng.

Ánh mắt ấy... gắt gao dán chặt lên người cậu.

Đừng dọa tôi mà...

Tô Cẩm Hòa sắp khóc đến nơi.

Chuyện quái quỷ gì thế này? Nửa đêm nửa hôm, trong rừng hoang lại có người đứng sau nhìn chằm chằm mình.

Đừng dọa tôi... làm ơn đừng dọa...

Mặt cậu méo xệch cả lại, nhưng ánh mắt phía sau vẫn không biến mất.

Tô Cẩm Hòa run như cầy sấy, hít vài hơi thật sâu để lấy can đảm, chậm rãi quay đầu. Cậu tự nhủ chắc là ảo giác thôi, nhưng trong đầu lại hiện ra đủ thứ hình ảnh rùng rợn trong mấy phim kinh dị.

Nào là một người phụ nữ tóc dài xõa che mặt đứng sau lưng hắn, nào là một đứa bé không có mặt đang bám lên vai...

Cậu còn nhớ trong mấy chuyện ma người ta hay nói, trên thân mỗi người có ba ngọn đèn nhỏ, một ở đầu và hai ở vai. Nếu đi đêm mà có ai gọi thì tuyệt đối không được quay đầu, nếu không một ngọn đèn tắt thì... ma sẽ nhập vào người.

Nghĩ đến đây, cổ cậu đã quay được nửa vòng, sống chết gì cũng phải quay hẳn lại.

Cậu nghiến răng hét lên một tiếng rồi quay phắt đầu.

Sau lưng chỉ có bãi cỏ trống trơn, chẳng có gì cả.

Tô Cẩm Hòa mồ hôi túa ra như tắm, há mồm thở dốc.

Chỉ là ảo giác thôi, ảo giác...

Cậu tiếp tục cắm đầu đi về phía trước, nhưng chưa đi được bao lâu, cảm giác bị dòm ngó lại quay trở lại.

Mặt mũi Tô Cẩm Hòa tái mét, bởi vì cậu cảm thấy ánh mắt ấy lại càng lúc càng gần...

Cậu cũng không rõ vì sao mình lại có cảm giác như vậy, chỉ biết càng lúc càng rõ ràng.

Ngay lúc này, không khí ban đêm lặng như tờ, bãi cỏ lại bất ngờ xào xạc.

Da đầu cậu lập tức tê rần, chẳng còn dũng khí để quay đầu, Tô Cẩm Hòa hét toáng lên rồi co giò chạy trối chết.

Cậu không dám nhìn đường, chỉ cảm thấy bãi cỏ càng lúc càng rối chân. Chạy một đoạn thì cảm giác bị cỏ vướng cũng biến mất, dưới chân bắt đầu trở nên bằng phẳng.

Cậu đang định mở mắt thì mũi chân đυ.ng trúng một tảng đá, lại còn đá không nhẹ, cậu chạy quá nhanh nên bị hất văng ngã sấp mặt như chó cạp đất.

“Cậu làm gì ở đây?”

Một giọng nói bất thình lình vang lên khiến cậu giật bắn cả người, chân tay luống cuống chống dậy, qua đôi mắt ướt đẫm mồ hôi lạnh nhìn lại phía sau với vẻ hoảng loạn.

Lần này, sau lưng cậu không còn trống không.

Trên lưng ngựa, Ứng Hoằng đang cúi đầu nhìn cậu.

Vừa thấy hắn, Tô Cẩm Hòa bất giác thở phào nhẹ nhõm, cả người cũng mềm nhũn ra.

Nhưng ngay sau đó, một cơn giận không tên ập tới.

Cậu tức khí bật dậy.

“Câu này phải là tôi hỏi mới đúng! Nửa đêm nửa hôm anh ra đây làm gì? Anh bị điên à?”

Ứng Hoằng hơi nhíu mày, ánh mắt lướt qua mặt Tô Cẩm Hòa đang đỏ bừng, rồi dừng lại ở tay nải cậu đang mang theo.

Ánh mắt đó khiến Tô Cẩm Hòa nghẹn lời, cảm xúc đủ kiểu đan xen, sợ hãi, chột dạ, lại có cả chút bực bội, như thể bị đâm trúng chỗ đau.

Nhưng nghĩ lại, giữa đêm hôm thế này mà Ứng Hoằng xuất hiện ở đây, còn làm trò dọa người, rõ ràng là đã phát hiện cậu bỏ trốn.

Đã đến nước này rồi, Tô Cẩm Hòa liền cắn răng.

“Không nhìn ra tôi đang bỏ trốn à?”

Ứng Hoằng khẽ hạ mi mắt.

“Nhìn cái gì mà nhìn! Có gì đáng xem? Tôi với anh đâu quen biết gì! Dựa vào cái gì mà tôi phải vì mặt mũi của anh mà chịu thiệt ngủ chung với anh? Ngoài mấy bộ quần áo rách chẳng còn gì hết! Biết tối nay tôi ăn gì không? Cháo trắng với dưa muối! Anh đừng làm loạn nữa! Mấy bà dì kia vui vẻ đi theo anh là việc của các bà ấy! Tôi không chơi! Đi theo Ứng thiếu gia, không ăn không uống không có tiền tiêu, tôi không bỏ đi thì để anh chiếm tiện nghi à? Anh nằm mơ đẹp quá rồi đấy!”

Nói xong, Tô Cẩm Hòa còn hậm hực nhổ một bãi nước bọt.

Tên hầu cẩn thận liếc nhìn Ứng Hoằng một cái.

Xong rồi, thiếu gia mặt lạnh như tiền.

“Đây là lý do cậu nửa đêm trốn đi?”

“Phải đấy!”

Vừa gào xong, sống lưng Tô Cẩm Hòa chợt lạnh toát, quay đầu nhìn xuống, cái thứ lúc nãy làm cậu vấp ngã, là một bia mộ.

“Tô đại thiếu gia khí phách thật đấy, mới tỉnh lại đã vội nhặt lấy cái việc làm ăn của Tô gia, ăn tiền người chết mà thấy hay ho lắm sao? Không sợ mang nghiệp nặng quá rồi gặp báo ứng à... Chuyện của Tô gia vẫn chưa đủ làm cậu thức tỉnh sao?”

Đầu óc Tô Cẩm Hòa vẫn đang choáng váng vì mồ mả khắp nơi, câu nói vô đầu vô đuôi đột nhiên của Ứng Hoằng làm cậu ngẩn người.

Câu này... là có ý gì?

“À, phải rồi, suýt nữa thì quên. Tô đại thiếu gia trước kia đầu óc không tỉnh táo, đâu biết Tô gia xảy ra chuyện gì. Giờ thì tỉnh rồi, nghĩ quay về làm chủ. Không hổ là đại thiếu gia của Tô gia, khí phách thật đấy.”

Tô Cẩm Hòa còn đang định hỏi lại cho rõ, cổ đã bị siết chặt, giây sau liền bị Ứng Hoằng kéo lên lưng ngựa, ôm chặt lấy người.

“Dám bỏ trốn hả? Đợi về nhà rồi tính.”

Nói xong, Ứng Hoằng thúc ngựa đi về phía trước.

Lời cảnh cáo của hắn khiến Tô Cẩm Hòa hoảng loạn tột độ, cậu muốn nhảy xuống ngựa trốn, nhưng đúng lúc ấy ánh trăng lấp ló khỏi tầng mây, chiếu sáng mặt đất. Trước mắt là bãi mộ trải dài, khiến cả người cậu run bắn.

Cậu theo bản năng nép sát vào người Ứng Hoằng, nhưng mà...

Sau lưng Ứng Hoằng và bãi mộ kia, cái nào đáng sợ hơn... hình như cũng chẳng chênh lệch là bao.