Sau khi lão quản gia nói xong, Tô đại thiếu gia hồi lâu vẫn không thốt nên lời.
Mới vừa tỉnh lại đã phải nghe một chuyện như thế, không chấp nhận nổi cũng là điều dễ hiểu.
Nhưng ông tin rằng, đại thiếu gia sẽ sớm bình tĩnh lại thôi, dù gì đại thiếu gia cũng là người được kỳ vọng vực dậy Tô gia.
Đại thiếu gia cần thời gian, lão quản gia quyết định âm thầm lui ra. Vừa mới xoay người, người vừa nãy vẫn còn sững sờ như hóa đá bỗng nhiên lên tiếng:
"Tô quản gia, trong phủ còn bao nhiêu tiền?"
Lão quản gia quay lại, lắc đầu:
"Không còn. Trong phủ từ lâu đã..."
"Tôi hiểu rồi. Ông lui xuống đi."
Hình ảnh cuối cùng ông nhìn thấy là Tô đại thiếu gia thở dài một hơi thật sâu, mắt nhìn về phía trời.
Ông âm thầm lau nước mắt. Tốt quá rồi, đại thiếu gia đã tỉnh táo lại. Ngày Tô gia trở về thời huy hoàng e cũng không còn xa.
Lúc lão quản gia đang thầm khâm phục khí phách và lòng dũng cảm của đại thiếu gia, thì người nằm trên giường lại trừng mắt, tức tối nghĩ thầm:
Đủ rồi đấy!
Trở về đúng cái thời đại có thể chết ngoài đường bất cứ lúc nào như thế này đã là đủ đau đầu rồi. Ban đầu còn tưởng mình xuyên thành cậu ấm, được ăn sung mặc sướиɠ vài năm. Ai ngờ đón chờ lại là cái mớ rối rắm như vậy!
Tôi không chơi nữa đâu!
Tô gia là một gia đình giàu lên nhanh chóng, có thể nói là phất lên sau một đêm. Câu “giàu không quá ba đời” dường như sinh ra là để chỉ họ.
Sau khi ông cụ nhà họ Tô qua đời, ông Tô, người cha chỉ biết ăn chơi trác táng đã nhanh chóng tiêu sạch toàn bộ gia sản. Ông ta lấy tới năm người thϊếp, còn có không ít tình nhân bên ngoài, suốt ngày chỉ ăn uống vui chơi, chẳng màng việc nhà. Đây cũng là nguyên nhân khiến Tô Cẩm Hòa bị rơi xuống giếng.
Cha Tô Cẩm Hòa căn bản không quan tâm gì đến cậu ta.
Hai năm trước, ông ta cũng qua đời. Trước khi mất, Tô gia đã gần như khánh kiệt, những thứ có thể bán lấy tiền đều bán sạch. Từ cổ vật, đồ nội thất đến cả người hầu. Chỉ còn lại vài người thϊếp của ông ta, những người mang theo người hầu riêng khi gả vào.
Ông Tô còn nợ một đống tiền. Sau khi ông ta chết, chủ nợ kéo đến đòi, những gì còn sót lại trong nhà đều bị lục tung lấy sạch, nhưng vẫn không đủ để trả nợ. Đúng lúc ấy, Ứng Hoằng xuất hiện.
Ứng Hoằng là con trai của hội trưởng thương hội Phong Thành. Hắn thay Tô gia trả hết nợ, cũng giữ lại căn nhà, không để các bà vợ bị bán đi.
Từ lúc đó, Ứng Hoằng nghiễm nhiên trở thành chủ nhân mới của Tô gia.
Nói cách khác, cả Tô gia từ trên xuống dưới đều trở thành... hậu cung của hắn.
Những người phụ nữ mà ông Tô để lại đều thuộc về hắn. Ứng Hoằng chi tiền nuôi cả nhà, nhưng chỉ đủ dùng cho những nhu cầu sinh hoạt cơ bản. Nhờ vậy, Tô gia ở bên ngoài vẫn giữ được vẻ ngoài hào nhoáng. Mặc gấm vóc, ở nhà lớn, nói chuyện khí phách. Nhưng thực chất bên trong, cuộc sống của họ rất chật vật.
Tất nhiên, mấy bà vợ lẽ vẫn sống khá hơn người khác một chút. Dù sao cũng là đàn bà của Ứng Hoằng, ít nhiều gì cũng có chút đặc quyền.
Ứng Hoằng cho họ tiếp tục sống như bà vợ lẽ trong nhà quyền quý, bởi người duy nhất mang dòng máu nhà họ Tô lại là một kẻ ngốc, còn lão quản gia và những người hầu còn lại thì không dám tự quyết định chuyện gì. Vậy nên Tô gia cứ duy trì cái tình cảnh thế này mãi.
Lão quản gia không nói thẳng, nhưng qua thái độ của Ứng Hoằng, Tô Cẩm Hòa cũng đoán được.
Tô đại thiếu gia e rằng cũng chỉ là một món đồ chơi mới mà thôi.
Làm cậu ấm thì ai chẳng thích, nhưng với tình cảnh hiện tại...
Chẳng khác gì trò cười! Ai mà muốn ở lại cái nơi này chứ!
Tất cả cái mớ hỗn độn này liên quan gì đến cậu cơ chứ?
Vừa thấy lão quản gia rời đi, Tô Cẩm Hòa lập tức bắt tay vào dọn dẹp. Thật lòng mà nói, cậu rất “cảm ơn” ông Tô năm xưa đã bán sạch mọi thứ trong nhà, đến mức giờ cậu chẳng tìm thấy thứ gì có chút giá trị ngoài vài bộ quần áo.
Mà quần áo ấy có khi cũng là do Ứng Hoằng mua cho.
Nghĩ tới đó, toàn thân cậu nổi da gà. Động tác thu dọn càng thêm gấp gáp.
Lão quản gia đã nói rõ là trong nhà không còn đồng nào, vậy cậu cũng chẳng cần phí sức đi tìm tiền. Lục lọi một hồi, Tô Cẩm Hòa đeo cái tay nải nhỏ, sau vài lần lạc đường cuối cùng cũng lén thoát ra khỏi Tô gia.
Mặc kệ ai muốn chơi thì chơi, ông đây đi đây.
Lần đầu tiên ra khỏi nhà, mọi thứ bên ngoài cũng chẳng khác mấy với trường quay. Cậu nhìn ánh trăng mờ ảo sau tầng mây dày, gào thét trong lòng:
Trời ơi, có phải ông đang đùa giỡn tôi không đấy?
Đây là cái quái gì vậy trời!
Cậu chẳng biết đường đi, may mà thành sắp đóng cửa, ai nấy đều vội vã. Cậu bám theo một đoàn thương nhân, không kịp đổi tiền lộ phí, cứ thế theo họ đến tận cổng thành.
Quân lính mặc đồng phục đơn giản, mang theo thương dài, mặt mày khó chịu thúc giục dân chúng nhanh chóng rời khỏi thành. Giữa tiếng quát tháo, Tô Cẩm Hòa ôm chặt tay nải, bất giác thấy hồi hộp.
Quả nhiên, đến lượt mình, một tên lính chặn cậu lại.
Gã nhìn cậu bằng ánh mắt khinh miệt:
"Ủa, chẳng phải đại thiếu gia nhà họ Tô đấy sao?"
Vừa nói xong, những tên lính khác cũng xúm lại:
"Đại thiếu gia Tô ra ngoài muộn thế này là muốn đi đâu đấy?"
Tô Cẩm Hòa lạnh lùng nhìn bọn họ:
"Tránh ra."
Giọng cậu đanh lại, toát ra khí thế. Cả bọn im lặng trong chốc lát... rồi lập tức phá lên cười.
Tiếng cười chói tai khiến người ta nhức óc.
"Tô đại thiếu gia đừng giận mà. Cậu xem, Tô quản gia dặn chúng tôi kỹ lắm, tuyệt đối không để cậu rời thành. Đại thiếu gia mà lạc đường là bị vứt đấy nha..."
Nói xong, cả bọn lại phá lên cười.
Tô Cẩm Hòa mặt sầm lại.
"Ui chao, đại thiếu gia nổi giận kìa! Nhìn cái mặt kìa, kéo dài cả thước!"
"Đại thiếu gia, đừng giận nữa, ngất ra đấy thì làm sao mà đi được."
Người qua đường thấy cảnh cậu bị lính cười nhạo thì chẳng ai thương xót, ngược lại còn cười theo.
Chuyện đại thiếu gia nhà họ Tô bị ngốc, cả Phong Thành ai mà chẳng biết.
Sau một trận cười, có kẻ miễn cưỡng dạt ra một chút:
"Tô đại thiếu gia không ngốc nữa rồi, cũng chẳng phải thứ đáng vứt đi. Thôi đừng cản Tô đại thiếu gia làm việc. Nhưng Tô đại thiếu gia nhớ cho kỹ, giờ Mẹo mới mở cổng thành, đây không phải Tô gia đâu, không phải cứ gõ cửa là có người mở cho. Có kêu đến rách họng cũng chẳng ai thèm quan tâm đâu."
Tên đứng gần đó cười chảy cả nước mắt, dựa vào xe hàng, ra vẻ quan tâm:
"Tô đại thiếu gia, có cần tôi viết giúp vài chữ không? Chỉ tiếc là cậu chắc cũng không biết chữ đâu nhỉ, dù sao trước giờ cũng... ngốc mà. Ha ha ha ha ha..."
“Tô đại thiếu gia nhớ kỹ đấy, hai chữ Phong Thành, nhất định phải ghi lòng tạc dạ. Thấy cái này rồi thì biết đường về nhà.”
“Tô đại thiếu gia lên đường bình an, nhưng ngàn vạn lần đừng làm mất đấy! Tô quản gia cũng yên tâm để cậu đi một mình, nếu mà...”
Giữa tiếng cười nhạo của mọi người, Tô Cẩm Hòa đỏ mặt rời khỏi cổng thành.
Cười thì cứ cười đi, dù gì ra khỏi nơi này rồi, cậu cũng chẳng còn là Tô đại thiếu gia nữa, mọi chuyện phía trước đều chẳng can hệ gì đến cậu.
Tạm biệt nhé!