Đợi mãi không thấy ai phản ứng, Tô Cẩm Hòa mới thấy có gì đó sai sai. Cậu quay đầu lại, nghi hoặc nhìn hai người kia vẫn đứng chết trân.
Lão quản gia khó xử liếc cậu một cái, rồi khẽ cúi đầu về phía người đàn ông kia:
“Ứng Thiếu gia...”
Tô Cẩm Hòa lập tức hít sâu một hơi, kinh ngạc xoay người lại. Lúc này, người đàn ông vẫn đứng bất động ban nãy đã tiến lên trước mặt cậu.
Hắn chỉ bước một bước, nhưng khí thế như đè ép cả người cậu. Bị ép lùi dần về phía sau, đến khi lưng chạm cột nhà, Tô Cẩm Hòa mới dừng lại, không còn đường lui.
Người đàn ông giơ tay chống lên bên đầu cậu, vây chặt lấy cậu giữa cánh tay mình. Tô Cẩm Hòa cố né tránh, nhưng chưa kịp di chuyển thì hắn đã bất ngờ ôm lấy cậu, đồng thời bóp mạnh một chỗ trên người khiến cậu đau đến bật tiếng.
Tô Cẩm Hòa đau đến mức nước mắt lưng tròng.
“Không chỉ căn nhà này, cả cái họ Tô này, kể cả cậu cũng là của tôi. Muốn đuổi tôi ra khỏi đây à?”
Hắn vẫn là cái giọng cười như không cười ấy, nhìn cậu đầy giễu cợt.
“Sao hả, quên rồi à? Lúc van xin tôi nhẹ tay, ai là người gọi tôi là cha hả?”
Khi Tô Cẩm Hòa bị hắn ôm chặt lấy, lão quản gia và người làm kia đều đồng loạt quay mặt đi, chẳng ai dám nhìn, cũng chẳng ai lên tiếng ngăn cản, tựa như mặc nhiên chấp nhận hành vi của người đàn ông ấy.
Tô Cẩm Hòa kinh ngạc nhìn bọn họ, trong lòng bốc lên một cơn giận dữ, cậu lập tức giơ tay đấm thẳng một cú, nhưng người đàn ông đó chỉ nghiêng đầu né nhẹ, dễ dàng tránh thoát.
Ngay sau đó, hắn ôm ngang eo Tô Cẩm Hòa, nhấc bổng lên, khiến cậu bị treo lơ lửng, không có điểm tựa, dựa hẳn vào cây cột đỏ phía sau.
"Tô đại thiếu gia quên hết chuyện trước kia rồi à? Vậy để tôi nhắc cho cậu nhớ một chút."
Vừa nói, hắn vừa đưa tay định kéo quần cậu ra. Tô Cẩm Hòa vùng vẫy dữ dội, nhưng sức lực hai bên chênh lệch quá lớn, cậu bị đập mạnh vào cây cột vài lần, không chỉ khó thở hơn mà toàn thân cũng chẳng còn chút sức lực nào để phản kháng.
Người đàn ông dễ dàng xé bỏ quần áo trên người cậu. Khi thân thể bị chạm đến, Tô Cẩm Hòa không kìm được bật ra tiếng hét thảm, đó là tiếng gào khản cổ đầy đau đớn và phẫn nộ như một con thú bị dồn ép đến đường cùng. Tay chân cậu không ngừng chống trả, nhưng trước mặt người kia lại yếu ớt đến đáng thương.
Tiếng đấm đá vang lên liên hồi, trong cơn hấp hối, chỉ còn lại âm thanh giãy giụa yếu ớt của Tô Cẩm Hòa.
Lão quản gia không nỡ nghe tiếp, đành quay mặt đi, nước mắt lưng tròng. Người làm cũng cúi gằm đầu, gần như muốn chôn cả mặt vào ngực mình, thế nhưng không ai dám bước lên, một lời cũng chẳng ai dám nói.
Tất cả bọn họ cứ thế để mặc hắn hành hạ Tô Cẩm Hòa.
Chưa từng có chuyện nào khiến cậu cảm thấy nhục nhã đến thế. Bị một người đàn ông dùng vũ lực cưỡng bức, mà những kẻ chứng kiến lại coi như không thấy gì.
Vừa xấu hổ, vừa phẫn nộ, bối rối, kinh hoàng...
Từng đợt đau đớn xé toạc cơ thể, khi hắn đυ.ng tới lần cuối cùng, Tô Cẩm Hòa thét lên rồi ngất lịm.
Khi người trong lòng mềm nhũn ngã xuống, Ứng Hoằng dừng tay. Đối với một thân thể bất động như cái xác, hắn chẳng còn hứng thú gì.
Không chút cảm xúc, hắn nhấc người lên, ném tới trước mặt lão quản gia:
"Mau chăm sóc cho tử tế vào."
Lão quản gia không dám nói gì, càng không dám nhìn kỹ, chỉ cúi đầu vâng vâng dạ dạ. Ứng Hoằng chỉnh lại quần áo, không thèm liếc lấy một cái, rồi rảo bước rời đi.
Lão quản gia nhìn khuôn mặt trắng bệch của Tô Cẩm Hòa, môi run run mím lại. Cuối cùng, ông lau nước mắt, ra hiệu cho người làm đưa Tô Cẩm Hòa về phòng.
Khi cậu được bế lên, lão quản gia nhặt lấy chiếc áo bị Ứng Hoằng xé rách, giá trị không hề nhỏ, rồi phủ nhẹ lên người cậu.
...
Tô Cẩm Hòa cứ nghĩ mình đang nằm mơ, là một cơn ác mộng kinh hoàng.
Nhưng khi bất chợt bật dậy, tất cả những gì đập vào mắt lại nói cho cậu biết, đây không phải mơ.
Trên người cậu đầy vết cào xước. Không phải do Ứng Hoằng gây ra, mà là do cậu tự làm bản thân bị thương khi cố gắng phản kháng. Thứ mà Ứng Hoằng để lại, chỉ là những vết bầm tím to lớn khắp cơ thể.
Tô Cẩm Hòa vò đầu bứt tóc, không hiểu rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra.
Khi đang mải suy nghĩ, lão quản gia bước vào.
Thấy cậu đã tỉnh, ông cũng thở phào nhẹ nhõm:
"Đại thiếu gia, cậu tỉnh rồi."
Tô Cẩm Hòa ngẩng phắt đầu lên. Cậu vẫn chưa quên chuyện lão quản gia hôm nay chỉ khoanh tay đứng nhìn.
Lão quản gia có chút lúng túng, không dám đối mặt với cậu:
"Cậu ăn chút gì đi, tôi vừa bảo bếp nấu xong."
Tô Cẩm Hòa liếc nhìn mâm cơm trong tay ông, chỉ là bát cháo trắng còn nóng hổi cùng vài miếng dưa muối bên cạnh. Cậu là đại thiếu gia nhà họ Tô, mà bữa tối lại chỉ có ngần ấy thôi sao?
"Tô quản gia, có phải ông nên nói thật với tôi đi? Rốt cuộc còn giấu tôi bao nhiêu chuyện nữa?"
Lão quản gia ánh mắt né tránh, giọng ấp úng:
"Không... không có đâu ạ."
Tô Cẩm Hòa lập tức nhảy xuống khỏi giường, túm vạt áo ông kéo mạnh ra, rồi lại xắn tay áo mình lên, giận dữ hét:
"Ông nhìn đây, gọi là không có à?"
Bị ánh mắt đầy căm phẫn của cậu nhìn chằm chằm, ông quản gia run rẩy thở dài, và đôi mắt ấy... lại ướt nhòe một lần nữa.