Chương 5: Nhà họ Tô quái dị (2)

Tô Cẩm Hòa giật mình, ngẩng đầu lên thì thấy chính là người đàn ông đêm đó xuất hiện trên giường cậu, giờ đang đứng ngay trước mặt, một tay chống lên cột, cúi đầu nhìn cậu.

Cậu lập tức bật dậy, lùi mấy bước ra sau. Người kia không tiến lên, chỉ đứng đó cười như không cười, nhìn cậu luống cuống.

“Anh... rốt cuộc là ai?”

Cậu hỏi, nhưng trong lòng lại lờ mờ đoán được vài chuyện. Người đàn ông này có thể ra vào nhà họ Tô tự nhiên như vậy, nhớ tới thái độ của đám người hầu và những điều cậu nghe được những ngày qua... Tô Cẩm Hòa nhíu mày, chần chừ nói:

“Người kia... là mẹ kế của tôi đúng không?”

Cậu đột nhiên buột miệng hỏi ra như vậy.

Người đàn ông bật cười:

“Không tệ, nhận biết nhanh đấy.”

Tô Cẩm Hòa hít vào một hơi lạnh. Lão quản gia từng nói, nhà họ Tô giờ chẳng còn ai, ông nội mất, cha cũng qua đời, cả nhà chỉ còn lại một mình cậu là con trai độc đinh.

Mà người phụ nữ xuất hiện trong phòng cậu hôm đó... chính là vợ lẽ của cha cậu, tức là “mẹ hai”.

Vậy thì người đàn ông này... thân phận đã quá rõ ràng.

Tô Cẩm Hòa mặt đỏ bừng.

Cha của Tô Cẩm Hòa đã mất. Người đàn ông duy nhất trong nhà thì lại là một kẻ ngốc. Không ai quản thúc được họ, nên bọn họ càng ngang nhiên làm càn, công khai làm chuyện đó ngay trong nhà này.

Tô Cẩm Hòa lại một lần nữa lên tiếng, giọng lần này lạnh lùng và nghiêm khắc hơn hẳn lúc hoảng loạn ban đầu:

“Có ai không...”

Tuy chuyện của nhà họ Tô chẳng liên quan gì đến cậu, nhưng bây giờ cậu là người duy nhất mang danh chủ nhân nơi này.

Người đàn ông trước mặt không chỉ ngang nhiên qua lại với vợ lẽ của cha cậu, mà còn chưa từng coi cậu ra gì, cứ như thể chính hắn mới là chủ nhà này.

Nghĩ đến vẻ ngạo mạn và khinh thường lúc trước của hắn, Tô Cẩm Hòa không sao bình tĩnh nổi. Trên đời làm gì có chuyện nực cười đến vậy?

Dù có đi chăng nữa, hôm nay cũng phải dừng lại.

Người hầu trong nhà ít đến đáng thương. Cậu vừa gọi, phải mất đến vài phút sau mới có người chạy đến. Trong khoảng thời gian đó, người đàn ông kia cứ đứng yên đó, đối diện với cậu, không chút căng thẳng, càng không có ý định rời đi.

Ánh mắt của hắn, lại giống như đang chờ để chế giễu cậu vậy.

“Đuổi anh ta ra khỏi đây cho tôi.”

Người chạy tới không nhiều, chỉ có lão quản gia và một gã người làm. Vừa thấy Tô Cẩm Hòa tức giận, họ lập tức cúi đầu đáp lời. Nhưng khi nhìn thấy người đàn ông đang đứng đối mặt với cậu, cả hai lại như bị đóng băng, không ai động đậy.