Chương 4: Nhà họ Tô quái dị (1)

Cơ thể của Tô Cẩm Hòa hồi phục nhanh đến bất ngờ. Rõ ràng suýt chút nữa đã mất mạng, vậy mà sau khi tỉnh lại, chỉ giống như bị sặc nước bọt, ngoài cảm giác khó chịu ra thì không có gì nghiêm trọng.

Nghỉ ngơi ba, bốn ngày là cậu đã có thể xuống giường.

Đây là lần đầu tiên cậu ra khỏi phòng từ sau khi tỉnh lại.

Nhà họ Tô rất lớn. Cậu không đếm nổi đã đi qua bao nhiêu dãy nhà, ra vào bao nhiêu lần, chỉ riêng khu sân nơi cậu đang ở thôi cũng đã rộng rãi, sang trọng đến mức khiến người ta phải trầm trồ. Khắp nơi đều có thể thấy tranh tường được vẽ tinh xảo, tượng gỗ, phù điêu bằng đá... Sự xa hoa đó có thể cảm nhận được rõ ràng. Tuy nhiên, cũng có vài chỗ khiến người ta cảm thấy rất kỳ quặc.

Tô Cẩm Hòa để ý thấy rất nhiều bệ trống để không, trên đó chẳng có vật gì. Lúc đầu cậu nghĩ có thể người ta chưa kịp đặt đồ lên. Nhưng nhìn kỹ mới phát hiện những bệ đó có rất nhiều dấu vết nửa mới nửa cũ, chứng tỏ ban đầu trên đó đã từng có đồ.

Sau này cậu mới hiểu ra, trên những bệ đó từng đặt các tác phẩm điêu khắc, có cả tượng gỗ lẫn phù điêu bằng đá.

Chỉ là giờ đây, chúng đã bị người ta cố ý phá bỏ, chỉ còn lại mấy nền đá trơ trọi. Những gì còn sót lại chỉ là vài phần không thể tháo ra được vì gắn liền với tường hoặc kết cấu nhà.

Xem ra, nhà họ Tô đã từng bị tổn thất nghiêm trọng.

Không chỉ vậy, người hầu trong nhà cũng ít đến mức đáng thương.

Theo lẽ thường, một căn nhà to thế này phải có người hầu đi lại tấp nập mới đúng. Nhưng những nơi anh đi qua đều vắng vẻ như bị bỏ hoang.

Ngay cả cậu, đại thiếu gia nhà họ Tô, cũng không có nổi một người hầu bên cạnh, đừng nói gì đến việc bưng trà rót nước.

Lúc cậu ốm, cũng chỉ có lão quản gia thỉnh thoảng mang thuốc đến cho.

Quần áo cậu mặc thì vẫn là hàng đắt tiền, chất lụa quý nhìn là biết đắt đỏ. Thế nhưng đồ ăn lại vô cùng đơn giản.

Phòng ngủ cũng vậy. Giống như các phòng khác trong nhà, bên trong gần như không có đồ trang trí gì. Giá kệ trống trơn, không có bình hoa, thậm chí ngay cả câu đối hay tranh chữ treo tường cũng không thấy.

Nhà họ Tô nơi nào cũng khiến người ta cảm thấy bất an.

Tô Cẩm Hòa không nói được rõ là sai ở đâu, nhưng rõ ràng... có gì đó rất lạ.

Hiện đang là tháng sáu, giữa trưa nắng gay gắt, cậu đi mệt bèn ngồi nghỉ trên hành lang. Sau lưng là cột gỗ sơn đỏ, nhưng đã lâu không được sơn lại nên màu sắc đã phai nhạt.

“Kia không phải Tô đại thiếu gia sao? Khỏe nhanh thật đấy. Đúng là người không ngốc, đến cả thể chất cũng khác người.”