Chương 39: Nhầm lẫn vị trí (2)

Tô Cẩm Hòa buồn bực. Thực ra cậu sợ Ứng Hoằng, mỗi lần thấy hắn là trong lòng lại teo rút, bao nhiêu khí thế cũng đều bay biến, người thì đổ mồ hôi lạnh. Nhưng bên trên nỗi sợ đó, thứ cảm xúc đầu tiên khi nhìn thấy hắn lại là... xấu hổ.

Có lẽ là vì khí chất của Ứng Hoằng, cũng có thể vì đôi mắt của hắn, ánh mắt khiến người ta không dám nhìn thẳng, như thể bên trong cất giấu điều gì đó sâu thẳm.

“Há miệng ra.”

“Hả?”

Tô Cẩm Hòa ngẩng đầu, chỉ thấy cằm của Ứng Hoằng phía trên mình. Hắn đang kéo dây cương đổi hướng. Cậu hoang mang nhìn xung quanh, hỏi:

“Chúng ta đi đâu vậy?”

“Há miệng.”

Cậu cười gượng:

“Đầu lưỡi tôi thực sự không sao.”

Ứng Hoằng bỗng cúi người, khiến nụ cười của Tô Cẩm Hòa tắt ngấm. Thấy hắn đưa tay tới gần, dù chưa chạm vào, hai má đã nóng rát, cậu theo phản xạ há miệng.

Ứng Hoằng lắc lắc tay trước miệng cậu, có thứ gì đó rơi vào đầu lưỡi. Ngay sau đó, một vị ngọt lan tỏa.

Tô Cẩm Hòa sững người, là kẹo ngọt.

Ứng Hoằng hỏi:

“Vị gì?”

“Ngọt.”

Còn có mùi sữa, tan ngay trong miệng, thơm ngậy, không lẫn vị hóa chất.

Lúc này ngựa bắt đầu cất bước, lộc cộc đi tiếp.

Thấy hai người quá thân mật, Tô Hộ bèn dời mắt đi chỗ khác, lặng lẽ đi theo phía sau.

“Đúng là ngon.”

Tô Cẩm Hòa khẽ cắn môi. Dù có bị thương, cũng đâu ảnh hưởng đến vị giác. Ứng Hoằng làm vậy chẳng phải dư thừa sao...

Ứng Hoằng lại nói:

“Lại há miệng.”

Lần này, Tô Cẩm Hòa ngoan ngoãn nghe theo. Nhưng lần này không phải kẹo nữa.

Mặt của Ứng Hoằng lập tức áp sát, một thứ ẩm ướt lướt qua đầu lưỡi cậu, mang theo dư vị sữa còn sót lại, rồi sau đó cả khoang miệng bị chiếm giữ.

Tô Cẩm Hòa nhắm mắt tuyệt vọng. Cậu liếc thấy Tô Hộ đang đi sau hai người, bèn tự hỏi, có phải nên ngồi lại nói chuyện nghiêm túc với hắn một lần, để hắn biết, kẻ hắn cần đề phòng là ai...

Gần gũi thân mật kiểu này mới thật sự nguy hiểm!

Không hiểu được tiếng lòng tuyệt vọng của Tô Cẩm Hòa, Tô Hộ vẫn bình tĩnh đi phía sau. Hắn chỉ biết, mối quan hệ giữa hai người này không hề đơn giản.

Ứng Hoằng gần như hôn cậu suốt dọc đường.

Cứ như thể đang thử xem đầu lưỡi của Tô Cẩm Hòa có thực sự ngon lành như lời đồn.

Ngay giữa đường lớn ở Phong Thành, hai người đàn ông cưỡi chung một con ngựa, miệng gần như không rời nhau lấy vài lần.

Tô Cẩm Hòa bị hắn hôn đến choáng váng, cơ thể chao đảo, đầu óc tuy mụ mị nhưng vẫn còn tỉnh táo. Trong đầu như có một tiểu nhân mặt mày ủ dột đang rêи ɾỉ:

Xong rồi, lúc trước gây thù ở Tô phủ chưa đủ, giờ lại chạy ra giữa phố thế này...

Nếu có cô gái nào đang để ý đến Ứng Hoằng mà nhìn thấy cảnh này, chắc chắn sẽ tức đến đỏ mắt. Lần trước là bỏ thuốc, lần này không khéo lại cho độc vào trà, chọc giận nữa là mất mạng như chơi!

Ứng Hoằng làm vậy không chỉ khiến cậu mang tiếng mà còn kéo theo bao nhiêu oán hận. Ứng Hoằng thì không màng, chứ cậu thì còn phải giữ thể diện!

Nghĩ kỹ lại, ai biết được trước đây Ứng Hoằng đã từng làm mấy chuyện thế này chưa. Mất mặt hay không là việc của Tô đại thiếu gia, chẳng can gì tới người ta.

Thế là cậu tự thôi miên mình bằng ý nghĩ “phóng túng một lần cho xong đời” cho đến khi con ngựa dừng lại.

Ứng Hoằng buông cậu ra.

Môi Tô Cẩm Hòa sưng lên, bị gió thổi qua còn hơi rát. Cậu đưa tay sờ, thấy có chút máu.

Bị “hôn” đến bật máu rồi.

Đây có tính là một kiểu trả thù ngầm không?

Tô Cẩm Hòa đang thầm rủa trong lòng, liếc mắt một cái liền nhìn thấy tấm bảng quen thuộc phía trước, lập tức tan biến hết tâm trạng tốt vừa có.

Cổ Ký.

Bọn họ lại đến chỗ của Cổ Kính.

Tô Cẩm Hòa kinh ngạc nhìn Ứng Hoằng. Người đàn ông kia vẫn lạnh lùng, mặt không chút cảm xúc như thường.

“Xuống ngựa.”

Ứng Hoằng nhảy xuống trước, rồi giơ tay về phía cậu.

Tô Cẩm Hòa không dám cử động, chẳng rõ mục đích chuyến này là gì:

“Đây là...”

Cậu chưa kịp hỏi xong, Ứng Hoằng đã thẳng tay bế cậu xuống khỏi ngựa.

Vòng tay ôm chặt eo cậu, trực tiếp đặt người xuống đất.

“Vào đi.”

Tô Cẩm Hòa nhìn tấm biển hiệu cứ như ác mộng kia, lòng chỉ muốn quay đầu bỏ chạy. Cậu tưởng đời này mình sẽ không bao giờ bén mảng đến đây nữa.

Thế mà...

Tô Cẩm Hòa theo phản xạ lùi về sau, nhưng cổ tay đã bị Ứng Hoằng giữ chặt, lôi tuột vào trong.

Tô Hộ lặng lẽ đi sau bọn họ. Giữa lúc lòng Tô Cẩm Hòa rối bời, ánh mắt nhìn thấy Tô Hộ liền cảm thấy bình tĩnh được đôi phần.

“Tô... Tô Hộ, anh ở đây đợi, tôi vào xử lý chút việc.”

Ứng Hoằng không dừng bước. Mãi đến khi Tô Hộ trả lời “Vâng” một tiếng, hắn mới hơi liếc mắt xuống.

Ánh mắt lướt qua Tô Hộ rồi nhìn sang Tô Cẩm Hòa, sau đó thẳng hướng cầu thang mà đi.