Tô Cẩm Hòa cứ nghe đến tên Ứng Hoằng là trong lòng liền nổi cơn lo sợ. Hễ có ai nhắc đến hắn, cậu lập tức theo phản xạ mà hỏi lại:
“Tôi không phải đi đâu làm gì chứ?”
Không cần ai trả lời, cậu cũng biết câu trả lời là gì rồi.
Tô Cẩm Hòa mặt mày ủ rũ thay đồ, lúc đặt chân xuống giường mới phát hiện trong phòng vẫn còn người. Tô Hộ đã thức từ lâu, vẫn lặng lẽ đứng im không phát ra tiếng động, đến mức ngay cả quản gia cũng không phát hiện ra.
Nhìn thấy Tô Hộ, Tô Cẩm Hòa mới sực nhớ, cậu có mua cho bản thân một người hộ vệ.
Có Tô Hộ ở đây, cậu còn sợ gì nữa?
Tô Cẩm Hòa chỉnh lại cổ áo, hăng hái bước đi, ngẩng đầu nói:
“Đi thôi, cùng tôi ra gặp Ứng thiếu gia.”
Tô Cẩm Hòa bước đi đầy khí thế khiến quản gia vô thức dụi mắt. Ông ta tự hỏi, mình có nhìn nhầm không? Sao đại thiếu gia hôm nay khí phách như thể đổi thành người khác rồi!
Sau lưng dường như còn tỏa ra ánh sáng lấp lánh nữa chứ.
Tô Hộ từng là người hầu cận sát bên Vương gia, có thể xem như dạng người “biết tuốt”, quan trọng hơn là hắn biết võ.
Có người bảo vệ, có tiền trong tay, mọi thứ đều thật sự nắm chắc, Tô Cẩm Hòa lập tức trở nên tự tin. Ngay cả lưng cũng thẳng hơn hẳn so với trước kia.
Nhưng cậu cũng rõ, hiện tại mình chưa phải đối thủ của Ứng Hoằng. Chuyện cái giếng sau nhà cũng như số tiền kia đều tuyệt đối không thể để hắn biết được. Muốn xoay chuyển tình thế thì phải từ từ. Cho nên cậu chỉ có thể âm thầm lên kế hoạch, trước mặt Ứng Hoằng thì không dám lộ ra nửa phần kiêu ngạo.
Ngoài cổng nhà họ Tô, Ứng Hoằng vận một bộ trang phục chỉnh tề, ngồi thẳng lưng trên ngựa. Vừa thấy cậu ra ngoài, hắn liền nghiêng đầu nhìn.
Ứng Hoằng người ngợm dính đầy bụi đường, dù sống lưng vẫn thẳng nhưng không giấu được vẻ mỏi mệt.
Có vẻ như hắn vừa mới trở về Phong Thành.
Vừa về đã đến tìm mình, chuyện này quả thực khiến Tô Cẩm Hòa bất ngờ.
“Anh về rồi à?”
Ứng Hoằng gật đầu:
“Ừ.”
“Lại đây.”
Đối với hắn, Tô Cẩm Hòa đã quen với cách ra lệnh này.
Cậu liếc nhìn Tô Hộ, rồi mới bước đến gần.
Ứng Hoằng dùng roi ngựa khều cằm cậu, nhìn qua nhìn lại như đang kiểm tra thứ gì đó. Cảnh này khiến Tô Cẩm Hòa nhớ đến lần trước khi hắn rời đi. Nếu không vì cái hành động thân thiết này, tam phu nhân nhà họ Tô cũng chẳng tức đến phát điên.
Tô Cẩm Hòa lùi lại một bước, tránh cây roi của hắn.
Ứng Hoằng lại nghiêng người, vòng tay ra sau lưng cậu, kéo mạnh khiến cậu bị ép sát vào ngựa.
Cơ thể Tô Cẩm Hòa dính sát vào thân ngựa, lực phía sau khiến cậu phải nhón chân, mặt Ứng Hoằng chỉ cách có vài phân, gần đến nỗi hơi thở cũng hòa vào nhau, khiến tim cậu đập loạn xạ.
“Khi tôi vắng mặt, có ngoan không?”
Tô Cẩm Hòa quay đầu lại phía sau như thể muốn tìm cách rút lui. Vừa nhúc nhích, Ứng Hoằng lập tức siết chặt tay, khiến cậu phải kiễng hẳn chân lên.
Không còn cách nào, cậu đành gật đầu:
“Ngoan.”
Lúc này Ứng Hoằng mới thả tay, mỉm cười hỏi:
“Đầu lưỡi vẫn ổn chứ?”
Tô Cẩm Hòa lộ rõ vẻ khó xử, khẽ liếc mắt nhìn sang Tô Hộ:
Còn đứng đó làm gì, mau lại đây cứu tôi với!
Tô Hộ không phải người ở Phong Thành, với hắn mọi thứ ở đây đều lạ lẫm. Trong mắt hắn, hành động của Ứng Hoằng với Tô Cẩm Hòa là sự thân thiết giữa hai người quen thân. Mà hắn vốn được huấn luyện nghiêm ngặt, gặp cảnh tượng này, dù có nghe thấy cầu cứu cũng không dám bước tới. Vì đây là chuyện riêng của chủ nhân.
Chỉ là vai trò đã đảo ngược, chủ nhân mới của hắn là người đang bị “chơi khăm”.
Tối qua Tô Cẩm Hòa cũng có trò chuyện sơ sơ với hắn, nhưng vẫn chưa đủ sâu, chưa đủ rõ.
Thân phận mới của hai người, vẫn chưa thật sự hiểu nhau.
Tô Hộ vẫn đứng im, dáng vẻ lạnh lùng nghiêm túc. Nếu lúc này có ai dám bước lên, chắc hẳn người đầu tiên bị hắn gạt ra là người đó. Tô Cẩm Hòa không thể ngờ, ngay ngày đầu tiên, Tô Hộ đã “chọn nhầm phe”.
Tô Hộ đứng đó, mặt không cảm xúc, trông như thể đang thị uy với ai không biết, khiến Tô Cẩm Hòa càng ngại mở miệng gọi hắn tới, đành phải gượng gạo gật đầu:
“Tốt lâu rồi.”
Nói xong, Ứng Hoằng lại siết chặt tay, Tô Cẩm Hòa thầm nghĩ, chẳng lẽ còn định kiểm tra thật sao? Cơ thể vừa nhấc nhẹ, chân đã rời khỏi mặt đất.
Ứng Hoằng không kiểm tra gì cả, mà bế bổng cậu lên ngựa.
Tô Cẩm Hòa bị đặt ngồi ngang trên lưng ngựa, Ứng Hoằng ôm gọn trong lòng.
Cảnh này khiến cậu nhớ lại cái đêm “cưới ma”, lúc đó cậu chết cũng ôm lấy Ứng Hoằng không chịu buông, đúng là không muốn nhớ lại.