Chương 37: Tự tin bùng nổ (2)

Tô Cẩm Hòa đưa hắn đến phòng khám, để đại phu kiểm tra kỹ lưỡng.

Từ chỗ Cổ Kính trở về, bản thân cậu đã đầy thương tích, nhưng khi nhìn người này, cậu mới biết thế nào là thê thảm thật sự. Trên người hắn không còn chỗ nào lành lặn, ngay cả màu da thật cũng nhìn không ra, bắp thịt cũng chẳng thấy rõ hình dáng. Toàn thân sưng vù, nhiều vết thương còn mưng mủ nặng.

Đặc biệt là đầu gối, sưng như cái bánh bao.

Đại phu vừa khám vừa lắc đầu. Còn người kia, từ đầu đến cuối vẫn không nói một lời.

Tô Cẩm Hòa đứng bên cạnh quan sát, nét mặt khó diễn tả thành lời.

Sau khi khám xong, đại phu nói:

“Thương tích nhiều, nhưng nội tạng không sao, xương cốt cũng nguyên vẹn. Chủ yếu là trầy da, chăm sóc một thời gian sẽ khỏi.”

Tô Cẩm Hòa thở phào nhẹ nhõm, trả tiền, lấy thuốc, rồi đưa người kia rời đi.

Do cần rửa sạch vết thương nên họ tắm tại phòng khám. Trong thời gian đó, Tô Cẩm Hòa nhờ tiểu nhị đi mua vài bộ quần áo. Khi bước ra cửa, người kia đã thay diện mạo khác hẳn.

Tô Cẩm Hòa không đưa hắn về nhà họ Tô, mà tìm một quán ăn.

Trong phòng riêng của quán, Tô Cẩm Hòa ngồi nhìn ra cửa sổ. Mỗi lần quay đầu lại, đều thấy hắn đang vùi đầu ăn ngấu nghiến. Dù dáng ăn khá thô, nhưng tuyệt nhiên không phát ra một tiếng động nào, chứng tỏ hắn không phải kẻ vô học, ở phủ Vương gia chắc hẳn cũng giữ chức vụ không nhỏ.

“Tôi biết thân phận trước kia của anh không tầm thường. Đi theo tôi, có thể sẽ chịu thiệt.”

Người kia hơi khựng lại, nhưng vẫn tiếp tục ăn. Tô Cẩm Hòa không ép hắn phải nhìn mình, chỉ nói tiếp:

“Anh không thể quay về phủ Vương gia nữa. Giờ đây trên đời này, chẳng có chỗ nào đủ chỗ cho anh dung thân.”

Có thể sống tạm thì được, nhưng nếu thân phận bị lộ, hậu quả sẽ khó lường.

Hợp đồng bán thân mà Tô Cẩm Hòa thấy rõ ràng mới được viết gần đây. Không biết trước kia hắn có hợp đồng nào không, nhưng hiện tại, bất kỳ kẻ có tiền nào cũng có thể tùy ý mua lấy hắn.

“Tôi sẽ đối xử với anh thật tốt. Dù không thể phong quang như xưa, ít nhất cũng không để tài năng của anh bị phí hoài.”

Tô Cẩm Hòa chống cằm nhìn ra cửa sổ, giọng điệu nhẹ nhàng, như đang trò chuyện tầm phào.

“Còn tôi thì... anh cũng thấy rồi đấy. Người ta nói tôi là đồ ngốc, vì khi nhỏ bị ngã chấn thương đầu, ngây ngốc suốt bao nhiêu năm, giờ mới khỏi. Thật ra tôi với anh chẳng khác nhau mấy. Mới vừa tỉnh lại, cả thế giới đã thay đổi. Tôi không thích nơi này, nhà cũng chẳng còn giống nhà, người thân cũng không còn thân, không thể chấp nhận được nhưng lại chẳng thể thay đổi. Cảm giác bất lực, muốn oán hận mà chẳng biết oán hận ai, chắc anh cũng hiểu.”

“Đi theo tôi có thể sẽ khổ, nhưng tôi sẽ cố hết sức để đối xử tốt với anh.”

Cậu đưa hắn về, không phải để sai khiến, mà vì trân trọng.

Cậu nói khẽ:

“Tôi không làm được Vương gia, cũng không muốn làm đồ ngốc nữa.”

Rồi Tô Cẩm Hòa quay đầu lại, nhìn hắn.

“À đúng rồi, phải đặt lại tên cho anh.”

Người kia đặt chén đũa xuống, cuối cùng cũng mở miệng:

“Được.”

“Gọi là Tô Hộ đi.”

“Tô Hộ... tôi nhớ rồi.”

Tô Cẩm Hòa khẽ cười, rồi quay đầu nhìn ra cửa sổ.

Tô Hộ, anh nhất định phải bảo vệ tôi cho thật tốt.

Bên cạnh cậu cần có một người đáng tin, cho dù là ở Tô gia bây giờ, hay sau này lúc bắt đầu bước vào chuyện làm ăn của nhà họ Tô.

Tô Hộ, chính là người được cậu chọn.

----------------

Lúc ăn cơm xong, trời cũng đã sẩm tối. Tô Cẩm Hòa gọi hai chiếc xe tay kéo, đến khi về tới Tô phủ, đã thấy Đông Lộ và lão quản gia đứng chờ sẵn trước cửa.

“Anh không phải bị dọa cho khϊếp vía rồi à? Sao không chịu nghỉ ngơi, còn chạy loạn khắp nơi thế này?”

Lão quản gia đứng sau lưng Đông Lộ, cúi đầu không nói một lời. Có lẽ cả buổi chiều nay, ông bị Đông Lộ làm khó không ít.

Bởi vì phát hiện ra bí mật ở giếng cạn, giờ đây đối với bất kỳ ai trong Tô phủ, Tô Cẩm Hòa đều không còn yên tâm. Trước kia cậu tin tưởng lão quản gia vô cùng, giờ trong lòng cũng đã có chút đề phòng. Dĩ nhiên, cảm giác quan tâm cũng theo đó mà nhạt đi.

“Bị dọa thật đấy, cho nên mới phải ra ngoài giải sầu.”

Tô Cẩm Hòa vừa nói xong liền quay sang bảo lão quản gia:

“Quản gia, tôi mang về một người, tên là Tô Hộ. Về sau Tô Hộ sẽ theo tôi làm việc, coi như người bên cạnh tôi, không liên quan gì tới người trong phủ. Mọi việc của anh ấy đều do tôi tự sắp xếp, chú nghe rõ rồi chứ?”

Tô Hộ không phải người làm trong phủ, mà là người riêng của Tô Cẩm Hòa.

Lão quản gia gật đầu.

“Chuẩn bị chăn đệm giùm tôi, mang vào gian trong của phòng tôi, tạm thời để anh ấy ở đó.”

“Vâng ạ.”

Phân phó xong, Tô Cẩm Hòa liền dẫn Tô Hộ vào trong.

Đông Lộ đứng ở bên cạnh nãy giờ, lập tức bước nhanh theo sau:

“Anh định để anh ta ở chung phòng với anh?”

Tô Cẩm Hòa bật cười:

“Không thế thì sao gọi là người bên cạnh được.”

“Tôi và Tô Hộ đã ăn bên ngoài rồi. Có người biếu quà thì cứ đưa hết vào phòng cậu, hôm nay tôi mệt rồi, chuyện gì để mai nói tiếp.”

Đông Lộ chưa kịp nói thêm câu thứ hai, chỉ còn biết nhìn bóng lưng hai người sóng vai rời đi.

Hắn không ưa Tô Hộ.

Từ cái nhìn đầu tiên đã thấy không vừa mắt.

Đặc biệt là gương mặt kia, dù còn vết thương nhưng vẫn trẻ trung, tuấn tú. Càng nhìn càng khó chịu.

Chỉ mới một buổi chiều mà thôi, khí chất của Tô Cẩm Hòa dường như đã thay đổi. Trước đây thì cứng cỏi, giờ lại thêm phần tự tin rõ rệt.

Chuyến đi này rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

-----------------

Tô Cẩm Hòa bước đi nhẹ nhàng, đầu óc chỉ nghĩ đến hộp tiền kia. Trên đường về, cậu đã đổi ngân phiếu sang vàng miếng. Bởi tiền giấy chẳng mấy mà mất giá, còn vàng thì luôn giữ được giá trị.

Giờ cậu là kẻ có tiền, là đại gia, có chỗ dựa vững vàng, chẳng sợ gì hết.

Tuy số tiền này kéo theo không ít phiền phức, nhưng ít nhất hiện tại cậu có nó. Còn chuyện sau này... thì để sau hẵng tính.

Có tiền đúng là cảm giác không tệ chút nào. Ha ha ha ha ha...

Đêm ấy, Tô Cẩm Hòa nằm mơ cũng cười, cho đến sáng hôm sau, cậu mới hiểu cười nhiều sẽ có lúc phải trả giá.

Còn chưa tỉnh ngủ, lão quản gia đã xông vào.

“Đại thiếu gia! Mau dậy đi! Ứng thiếu gia đến rồi!”

Tô Cẩm Hòa giật mình ngồi bật dậy.

Ứng Hoằng quay về rồi ư? Sao lại nhanh vậy? Rõ ràng đã nói là ít nhất một tháng cơ mà?

Không ổn rồi. Cậu còn chưa chuẩn bị xong.

Lão quản gia nhìn vẻ mặt nghiêm trọng của cậu, nói:

“Ứng thiếu gia đang đợi ngoài cổng, bảo cậu ra ngay...”

Tô Cẩm Hòa cảm thấy, hôm nay đúng là một ngày xui xẻo thật rồi.