Chương 36: Tự tin bùng nổ (1)

Bên ngoài cửa tiệm nhà họ Cát, đám đông chen chúc chật như nêm cối để xem náo nhiệt. Ông chủ Cát ngồi trên bậc thềm, mặt mày hớn hở, đắc ý nhìn xuống đám người bên dưới.

Tô Cẩm Hòa ôm chặt cái hộp nhỏ trong tay, rướn cổ lên cố nhìn vào bên trong.

Đại thiếu gia nhà họ Tô, tuy trước đây đầu óc có vấn đề, nhưng cơ thể phát triển bình thường, tay chân dài, chiều cao chắc cũng phải tầm mét bảy lăm trở lên, có khi còn cao hơn nữa. Trong đám đông vốn đã nổi bật, vậy mà lần này cậu cũng chỉ miễn cưỡng nhìn thấy một đỉnh đầu, bên trong đang xảy ra chuyện gì thì hoàn toàn không rõ.

Tô Cẩm Hòa hỏi người bên cạnh, cũng đang cố rướn cổ như cậu.

“Làm phiền hỏi một câu, đang có chuyện gì vậy?”

Người nọ đang mải mê xem náo nhiệt, không rảnh để trả lời, chỉ buột miệng nói:

“Ông chủ Cát nói, ai có thể khiến hắn quỳ xuống, sẽ được thưởng mười đồng bạc.”

Bằng cách nào cũng được. Miễn khiến hắn bị thương hoặc què là tính ông chủ Cát chịu.

Nghe xong, Tô Cẩm Hòa lập tức hiểu ra, hôm nay ông chủ Cát rõ ràng là muốn lấy mạng người. Cho dù không đánh chết thì cũng phải đánh cho què nửa thân.

Cậu đang còn suy nghĩ, thì đám đông bỗng náo động, những người chắn phía trước tản ra, Tô Cẩm Hòa bị va đυ.ng mấy cái, may mà đứng vững được, chưa bị đẩy ra ngoài. Mắt vừa mở to, phía trước liền sáng rõ.

Lần này không cần rướn chân cũng nhìn thấy.

Giữa khoảng trống, có một người tay chân bị trói bằng dây xích đang đứng, đầu cúi thấp. Tô Cẩm Hòa không thấy rõ mặt. Bỗng nhiên có người từ phía sau xông tới, vừa chạm người liền bật nhảy, một cú đá thật mạnh vào khu vực đầu gối của hắn.

Người kia loạng choạng lùi mấy bước, dây xích ở chân va chạm leng keng, nhưng hắn chỉ khom lưng rồi lại đứng thẳng lên.

Đám đông lùi lại theo bản năng, Tô Cẩm Hòa thì bị cảnh tượng ấy làm cho sững sờ, quên cả tránh.

Chỉ trong một khoảnh khắc, cậu thấy được nét mặt đối phương, lạnh lùng, bình thản, nhưng lại vô cùng kiên cường.

Có người hô lớn rằng phải đá thẳng vào đầu gối, cú đó có thể khiến hắn không bao giờ đứng dậy được nữa.

Tô Cẩm Hòa liếc sang ông chủ Cát, người đang bật cười trước âm thanh ấy, chẳng thèm quan tâm sống chết của kẻ đang bị hành hạ.

Người kia thật sự quá cố chấp, thà chết cũng không chịu mất mặt. Nếu là cậu, có lẽ sẽ chọn giữ mạng trước. Trước khi mọi chuyện không thể cứu vãn, cậu sẽ không dám chọc ông chủ Cát, để rồi bị biến thành trò tiêu khiển như thế.

Người quá cố chấp sẽ thiệt thân, nhưng cũng chính những người như thế mới thường là tâm điểm.

Tô Cẩm Hòa liếc nhìn hắn một cái, rồi đẩy đám đông ra, bước thẳng về phía ông chủ Cát.

“Ông chủ Cát, người này, tôi muốn mua.”

Ông chủ Cát đang vui vẻ xem trò vui, thấy Tô Cẩm Hòa xuất hiện thì hơi sững lại, rồi xua tay ngăn người vừa định đá hắn tiếp. Gã kia lập tức dừng lại.

Ông chủ Cát nhìn cậu từ đầu đến chân, rồi đột nhiên bật cười:

“Tôi tưởng ai, thì ra là đại thiếu gia nhà họ Tô. Sao hôm nay lại ra ngoài dạo thế này?”

Nói xong, mấy tiểu nhị nhà họ Cát cũng cười ầm lên theo.

Tô Cẩm Hòa mím môi. Cậu không giận, những lời sỉ nhục sâu cay hơn thế, cậu từng chịu rồi.

Một khoảnh khắc yếu đuối không thể định nghĩa cả đời người.

“Đúng thế, hiếm khi ra ngoài một chuyến. Nghe nói người kia từng làm việc cho phủ Vương gia, hẳn là có bản lĩnh, ít nhất cũng đủ để tránh bị kẻ khác bắt nạt.”

Ông chủ Cát bỗng nghiêng đầu sát lại, suýt nữa chạm mặt Tô Cẩm Hòa, cười hỏi:

“Dù có chuyển hết phủ Vương gia về cho cậu, cậu có chắc không bị thiếu gia nhà họ Ứng bắt nạt không?”

Tiếng cười mỉa vang lên rõ rệt, ngay cả những người vây xem cũng bàn tán ầm ĩ.

Ông chủ Cát ngồi xuống, phe phẩy quạt.

“Tôi giữ cũng chẳng để làm gì.”

“Dù sao thì tôi cũng bỏ ra không ít tiền để mua người này. Nếu đại thiếu gia thích thì cứ đưa về. Hợp đồng bán thân ở đây, có lấy được hay không còn phải xem bản lĩnh của cậu.”

“Ông chủ Cát chịu nhả người thì tốt.”

Tô Cẩm Hòa cười ha hả, từ trong hộp lấy ra một tờ ngân phiếu đặt mạnh lên bàn.

Tiểu nhị phía sau lập tức hít mạnh một hơi. Âm thanh ấy khiến ông chủ Cát lười biếng mở mắt, đến khi nhìn rõ con số trên tờ ngân phiếu, sắc mặt lập tức thay đổi, trở nên mất tự nhiên thấy rõ:

“Nhiêu đó... đủ rồi.”

Số tiền Tô Cẩm Hòa đưa ra còn nhiều hơn mấy lần so với chi phí ông chủ Cát từng bỏ ra.

Ông chủ Cát hất đầu về phía đám đông, ý bảo Tô Cẩm Hòa muốn làm gì thì cứ làm.

“Một giuộc với cha cậu ta, mới vừa tỉnh dậy đã phá của rồi.”

“Bỏ ngần ấy tiền mua một người, cái đầu của đại thiếu gia chắc chưa khỏi hẳn đâu.”

“Ngốc nhiều năm, xem ra vẫn chưa khá hơn.”

“Đồ ngốc.”

“Không ngốc thì ai làm chuyện này? Đúng là đồ ngốc!”

Đám người lại nhao nhao, nhưng khác với sự phấn khích ban nãy, giờ giọng điệu đã trở nên lạnh lẽo. Hai chữ “đồ ngốc” lặp đi lặp lại không dứt.

Tô Cẩm Hòa không để tâm, bước qua đám người.

“Tôi không ngốc. Tôi chỉ biết đâu là thứ thật sự có giá trị. Dù tốn bao nhiêu tiền, tôi cũng sẵn sàng bỏ ra.”

Người đang cúi đầu bỗng ngẩng lên. Tiểu nhị nhà họ Cát lập tức mở xích cho hắn. Tô Cẩm Hòa nhìn đôi tay đã rữa nát của hắn, hỏi:

“Còn đi được không?”

Đối phương khẽ gật đầu. Giữa tiếng mắng chửi bủa vây, hai người rời đi.