Cũng giống lần trước, không bao lâu thì Hoàng Tông Nhân tới.
Vừa thấy cậu, ông ta rõ ràng thở phào:
“Đại thiếu gia, cậu làm tôi sợ chết khϊếp.”
Tô Cẩm Hòa khẽ cười:
“Xin lỗi, có chút chuyện xảy ra, không kịp báo với ông.”
Hoàng Tông Nhân lo lắng hỏi:
“Không sao cả, bên Cổ nhị gia thì sao rồi?”
“Tối hôm đó tôi mang đồ tới cho cậu, thì nghe nói cậu không có nhà. Hôm sau tôi cho người hỏi thăm, nghe nói cậu đang nghỉ vì không khỏe. Lại nghe Nhị thiếu gia nhà họ Tô về rồi, tôi cũng không dám quấy rầy. Sau lại nghe người ta bảo thấy cậu rời phủ, tôi mới yên tâm phần nào.”
Tô Cẩm Hòa cười bất đắc dĩ, nhưng chuyện cậu bị đưa tới chỗ Cổ Kính thì cậu không định nói ra.
“Chuyện dài lắm.”
“Chuyện bên Cổ nhị gia đã xong, làm phiền tiên sinh lo lắng, thật lòng xin lỗi. Hôm nay tôi đến đây là để đích thân cảm ơn ông.”
Hoàng Tông Nhân vội vã nói ông không dám nhận.
Tô Cẩm Hòa lại tiếp lời:
“Số tiền kia tôi không cần nữa. Phiền tiên sinh thay tôi chuyển lời cảm ơn đến ông chủ lớn. Tô Cẩm Hòa tôi vô cùng biết ơn. Ngày sau nếu có chuyện gì cần giúp, xin cứ nói.”
Hoàng Tông Nhân nghe thế thì luống cuống, cách xưng hô cũng đổi, vội xua tay, hoảng hốt nói:
“Đại thiếu gia, xin cậu đừng nói vậy. Cậu tìm tôi là vì chuyện gấp, tôi chỉ chạy chút việc. Bây giờ ông chủ lớn đã biết rõ chuyện, việc này nhất định không thể bỏ qua như vậy.”
“Tôi...”
Tô Cẩm Hòa còn chưa nói hết thì Hoàng Tông Nhân đã rút ra một cái hộp nhỏ. Rất giống với hộp mà Ứng Hoằng đưa, chỉ là bên trong giá trị khác biệt. Vừa mở ra, bên trong là một xấp ngân phiếu, tờ đầu tiên khiến Tô Cẩm Hòa hít một hơi lạnh.
Hoàng Tông Nhân đẩy cái hộp tới trước mặt cậu, nói:
“Tôi chưa kịp nói với cậu, ý của ông chủ lớn là, cậu không cần bỏ tiền ra. Số tiền nợ Cổ nhị gia sẽ do ông chủ lớn lo liệu. Cậu chỉ cần sau này hỗ trợ làm ăn là được. Đây xem như ông chủ lớn tỏ lòng thành, mong sau này có thể hợp tác lâu dài.”
Bốn chữ “hợp tác lâu dài” khiến lòng Tô Cẩm Hòa chấn động.
“Tiên sinh à, thật không giấu gì ông... tôi là người tay ngang, đến gà mờ còn không bằng. Sợ rằng mấy chuyện buôn bán này tôi không kham nổi...”
Lúc trước là cậu buột miệng khoác lác, giờ không thể chối được nữa. Người đứng sau Hoàng Tông Nhân là ai cậu không rõ, nhưng biết chắc không thể đắc tội.
“Ông chủ lớn tin tưởng vào bản lĩnh của cậu. Tô lão gia trước đây, năng lực ra sao chúng tôi đều đã chứng kiến.”
Tô Cẩm Hòa sốt ruột:
“Nhưng tôi không phải ông nội, tôi chỉ hiểu sơ sơ...”
“Sơ sơ cũng hơn chúng tôi, lũ ngoại đạo rất nhiều.”
Tô Cẩm Hòa nghẹn lời.
“Tôi...”
Sắc mặt Hoàng Tông Nhân lập tức sa sầm. Ông ta đẩy cái hộp nhỏ về phía trước:
“Tiền tôi đã chuẩn bị xong, đại thiếu gia nên nhận lấy. Chuyện làm ăn này hôm trước đã nói rõ rồi, mong cậu giữ lời.”
Đừng nói là cầm, chỉ nhìn cái hộp thôi mà Tô Cẩm Hòa đã thấy nhức đầu. Trước đây, cậu cứ nghĩ chỉ cần không lấy tiền của Hoàng Tông Nhân thì mọi chuyện sẽ dừng lại, nhưng không ngờ sự việc lại không đơn giản như vậy.
Những người làm ăn đều ranh mãnh như cáo, ngửi thấy mùi là sẽ bám riết không buông.
“Sau này tôi sẽ cho người đem đồ tới, đại thiếu gia chuẩn bị cho ổn. Bao giờ muốn rời khỏi Phong Thành thì nhắn một tiếng. Chỉ mong đại thiếu gia đừng trở mặt đổi ý, bằng không thì chẳng những tôi mất mạng, cậu cũng không dễ sống đâu.”
Câu này của Hoàng Tông Nhân không phải để hù dọa. Nói cho đúng, giờ họ đã cùng ở trên một con thuyền. Nếu Tô Cẩm Hòa đổi ý, thì ông ta, Hoàng Tông Nhân cũng không thể toàn mạng.
Câu cuối cùng còn là lời cảnh cáo: Người đứng sau ông ta không phải hạng mà Tô Cẩm Hòa có thể động vào.
Tốt hơn hết là nên giữ lời.
...
Tô Cẩm Hòa ôm cái hộp tiền bước ra khỏi quán trà, thoáng chốc liền trở thành một “đại gia”, nhưng con đường làm đại gia không dễ đi chút nào.
Số tiền lớn đến mức không chỉ mua được mấy cái Tô gia, mà có khi còn mua nổi nửa cái Phong Thành.
Đúng là cậu đang cần tiền. Có tiền thì không phải chịu sự sắp đặt của Ứng Hoằng nữa. Có tiền, cậu có thể làm rất nhiều chuyện, trong đó có việc giữ lấy mạng mình.
Nhưng... là mua bán Tô gia.
Tô Cẩm Hòa khẽ cắn môi. Thôi thì, ban đầu đã xác định là liều mạng một phen, hiện tại kết quả thế này xem ra còn tốt hơn cả dự tính. Ít ra cậu đã cầm được một khoản tiền lớn như vậy.
Dù sao cũng đã như vậy rồi, cứ đi đến đâu hay đến đó.
Tô Cẩm Hòa vừa định gọi xe kéo thì bên kia bỗng vang lên một tràng cười ha hả, nghe giọng có vẻ lại có người đang làm nhục cậu trai kia.
Cậu nghĩ ngợi một lúc, rồi đột ngột đổi ý, quay người bước về phía đám đông.